“Hôm đó tôi không có nhà, mọi người cứ tự nhiên.” Nói xong, đầu ngón tay anh tùy ý búng tàn thuốc, thuận tiện nghiêng đầu hỏi Sầm Mộ bên cạnh “Hôm nay hai người đi ăn cùng nhau à?”
Sầm Mộ gật đầu "Đúng vậy, vừa ăn xong, đang định về.”
Tần Nguyệt Linh tiếp lời "Vốn là anh em cũng ở đây, nhưng đột nhiên có việc nên đi trước rồi.”
Khóe môi Phó Tự Bạch khẽ cong lên, hỏi bâng quơ "Cũng xem như hẹn hò nhỉ?”
Tần Nguyệt Linh cười nói "Đúng vậy, chỉ có điều là có em làm “bóng đèn” thôi. Nếu em không ở đây, người đưa cô ấy về nhà hôm nay, hẳn là anh trai em.”
Sầm Mộ hắng giọng nói "Anh còn phải tiếp đãi bạn bè, chúng tôi không quấy rầy nữa.”
Phó Tự Bạch không gặng hỏi, chỉ thuận miệng đề nghị "Tài xế của tôi đang đợi ở bên ngoài, có cần đưa hai người về không?"
“Không cần.” Sầm Mộ lập tức từ chối, giọng đầy dứt khoát “Tôi tự lái xe đến.”
Phó Tự Bạch không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, tay đặt lên khung cửa, hơi nghiêng người nói với Diệp Hoằng bên cạnh "Không phải cậu nói muốn đi vệ sinh sao?"
Diệp Hoằng giơ tay che miệng ho khan một tiếng, rồi gật đầu "Đúng, đúng, cậu đi cùng tôi đi.”
Hai người rời khỏi phòng, sau đó quay lại nhìn chỗ vừa rồi thì hai cô gái đó đều đã rời đi.
Lúc này Diệp Hoằng mới lên tiếng trêu chọc “Cô Tần đúng là có tình cảm sâu đậm với cậu nhỉ?”
Phó Tự Bạch dừng bước, dụi tàn thuốc vào thùng rác, giọng hờ hững nói "Vừa rồi cậu xem kịch đủ chưa?”
Diệp Hoằng "Chậc, sao lại nói vậy chứ? Tôi là anh em tốt nhất của cậu đấy. Mà thật ra, cậu không cần phải để tâm làm gì, Giang Thành có cả đống cô gái mê cậu, chuyện này cũng chẳng có gì lạ. Nhưng tôi phải cảnh báo trước, Tần Nguyệt Linh này không phải loại tiểu thư ngoan ngoãn gì đâu, nghe nói tính cách cô ta có phần cao ngạo. Cậu phải cẩn thận, đừng để bị cô ta quấn lấy không buông.”
Phó Tự Bạch nhướng mày, chậm rãi đáp "Vẫn nên lo cho bản thân trước, tôi nghe nói cậu sắp phải đi xem mắt.”
Diệp Hoằng nhún vai, chẳng mấy bận tâm "Xem mắt thì có gì ghê gớm? Dù sao vòng đi vòng lại cũng là những người trong giới này. Cho dù phải kết hôn với người mình không thích, thì cũng chỉ là diễn một vở kịch cả đời mà thôi.”
“Tâm trạng khá tốt đấy.” Phó Tự Bạch vỗ nhẹ lên vai anh ấy “Nếu cậu có thể giữ được suy nghĩ này cả đời thì cũng không tệ.”
Diệp Hoằng cười hỏi anh "Còn cô gái đứng bên cạnh vừa rồi là ai thế?”
Phó Tự Bạch "Tiểu thư nhà họ Sầm, Sầm Mộ.”
Diệp Hoằng có chút ấn tượng với cái tên này, nhưng trước đây chưa từng gặp mặt.
“Thì ra là cô ấy.”
Phó Tự Bạch "Ừ.”
Diệp Hoằng "Vị hôn thê của Tần Ngọc Minh?”
Phó Tự Bạch liếc mắt nhìn anh ấy.
Diệp Hoằng "Cô ấy khá kín tiếng, rất hiếm khi xuất hiện trong các buổi tiệc.”
Phó Tự Bạch "Tính cách của cô ấy và Tần Nguyệt Linh không giống nhaụ”
Diệp Hoằng "Hai người quen thân lắm à?”
Phó Tự Bạch "Chỉ mới gặp mấy lần.”
“Vậy sao?” Diệp Hoằng nới lỏng cà vạt, khẽ híp mắt “Tôi thấy cậu vừa ra khỏi cửa đã chào hỏi cô ấy, còn liếc nhìn người ta mấy lần, chẳng lẽ là…”
Anh ấy kéo dài âm cuối, cố ý làm người ta tò mò.
Phó Tự Bạch hơi híp mắt lại, biết chắc miệng anh ấy sắp không nói ra lời gì hay ho, lười biếng lên tiếng "Là gì?"
Diệp Hoằng từng nghe đồn rằng, tiểu thư nhà họ Sầm có vẻ ngoài đoan trang, dịu dàng, là một mỹ nhân tuyệt sắc hiếm thấy ở Giang Thành.
Hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.
Ngay cả Tần Nguyệt Linh vốn có nhan sắc thanh tú xinh đẹp, đứng bên cạnh cô cũng bị lu mờ.
Diệp Hoằng dùng tư duy đàn ông để phỏng đoán Phó Tự Bạch.
“Có phải cậu thấy sắc nảy lòng tham không?”
Phó Tự Bạch nhếch môi cười nhạo.
“Không đến mức đó.”
Diệp Hoằng "Vậy vừa rồi cậu…”
Phó Tự Bạch lạnh lùng ngắt lời anh ấy "Chỉ là phép lịch sự thôi.”