“Tách” một tiếng, chiếc bật lửa trắng nhanh chóng khép lại.
Anh ngước mắt lên, vừa hay chạm mắt với Sầm Mộ.
Chỉ trong chớp mắt.
Người đàn ông khẽ híp mắt, giọng trầm khàn, nhàn nhạt cất lời
“Lại gặp nhau rồi, cô Sầm.”
Tần Nguyệt Linh không ngờ lại có thể gặp được Phó Tự Bạch ở đây, chuyện này với cô ta mà nói, hiển nhiên là một niềm vui bất ngờ.
Cô ta tiến lên một bước, nhanh chóng đi tới trước mặt Phó Tự Bạch, đôi môi đỏ mọng hơi cong lên, chào hỏi "Hôm nay anh cũng ăn tối ở đây sao?"
Xét về tuổi tác, Phó Tự Bạch lớn hơn cô ta vài tuổi, đáng lẽ Tần Nguyệt Linh nên nói chuyện cung kính hơn vài phần, nhưng tính cách cô ta táo bạo thẳng thắn, cộng thêm sự tự tin bẩm sinh, nên cô ta không muốn tạo khoảng cách với Phó Tự Bạch, mỗi lần gặp anh đều cố tỏ ra thân thiết.
Người đàn ông hơi nghiêng đầu, thở ra làn khói trắng sữa trên môi, thản nhiên đáp
“Ừ, đi ăn cùng bạn bè.”
Diệp Hoằng liếc nhìn hai cô gái trước mặt, rồi cười ha hả quay sang Phó Tự Bạch hỏi "Hai cô gái này, cậu đều quen à?"
Phó Tự Bạch còn chưa kịp lên tiếng trả lời, Tần Nguyệt Linh đã hào hứng chen vào trước "Nghe nói sắp đến sinh nhật Phó Hàng rồi.”
Phó Hàng là con trai của anh cả Phó Tự Bạch, xét về vai vế là cháu ruột của anh, tuổi tác cũng xấp xỉ Tần Nguyệt Linh.
Phó Tự Bạch "Ừ.”
Tần Nguyệt Linh nói tiếp "Cậu ấy đã gửi thiệp từ sớm, nói sẽ tổ chức sinh nhật tại nhà. Hôm đó anh có ở nhà hay không?"
Tần Nguyệt Linh biểu hiện quá rõ ràng, ai cũng có thể nhìn ra cô ta có ý nghĩ gì.
Diệp Hoằng dựa vào khung cửa, vẻ mặt nửa cười nửa không, nghe hai người họ nói chuyện.
Cô gái đứng bên cạnh, cũng ở cùng vai trò với anh ấy, chỉ đơn giản là đứng xem trò vui. Hơn nữa, cô hoàn toàn im lặng, không nói một lời.
Hôm nay tình cờ gặp Tần Nguyệt Linh ở đây, cũng là chuyện Phó Tự Bạch không ngờ tới.
Bình thường những nơi có khả năng gặp phải Tần Nguyệt Linh, Phó Tự Bạch đều cố gắng tránh không đi.
Bởi vì con gái ở độ tuổi này, nếu nghiêm túc thích ai đó, thì sẽ rất đeo bám người ta.
Phó Tự Bạch không thích cô ta, cũng không muốn cho cô ta cơ hội, càng không muốn cô ta có bất kỳ hy vọng gì.
Nhưng Tần Nguyệt Linh lại là người phản ứng chậm chạp, dù Phó Tự Bạch đối với cô ta lạnh nhạt đến đâu, cô ta vẫn một lòng cố gắng tiếp cận.
Thế nên nghe Tần Nguyệt Linh nói như vậy, Phó Tự Bạch cũng chỉ khẽ mấp môi, trả lời cô ta
“Không, hôm đó tôi phải đi họp ở nơi khác.”
Lời vừa dứt, trên mặt Tần Nguyệt Linh lộ rõ vẻ hụt hẫng "Được rồi, em còn nghĩ nếu anh có mặt thì bữa tiệc sẽ vui hơn nhiềụ”
Nhưng nghĩ lại thì dù hôm đó Phó Tự Bạch ở nhà, cũng sẽ không tụ tập cùng đám tiểu bối bọn họ.
Còn chưa kể, nghe nói quan hệ giữa Phó Hàng và Phó Tự Bạch cũng không tốt đẹp gì.
Tuy hai người họ có quan hệ huyết thống, nhưng mâu thuẫn nội bộ rất gay gắt, thậm chí còn trở thành chủ đề bàn tán trong giới thượng lưu Giang Thành suốt một thời gian dài.
Mặc dù Phó Hàng là con trai cả của anh cả Phó Tự Bạch, nhưng không có bản lĩnh gì. Sau khi du học nước ngoài trở về, dã tâm đầy mình, muốn thâu tóm hơn phân nửa sản nghiệp trong nhà vào tay. Nhưng đáng tiếc, cậu ta không có bản lĩnh thủ đoạn đó, cha cậu ta cũng nhu nhược sợ hãi, hoàn toàn không phải là đối thủ của Phó Tự Bạch. Thế nên bấy lâu nay cậu ta vẫn luôn sống dưới cái bóng của người chú này.
Trong lòng Phó Hàng vẫn không phục, cả ngày chỉ chăm chăm lo cho công ty nhỏ của mình, nhưng hiệu quả kinh doanh ngày một đi xuống.
Ánh mắt Phó Tự Bạch nhàn nhạt dừng lại trên người cô.
Đôi mắt đen láy của cô cũng nhìn qua bên này, nghiêm túc dõi theo cuộc trò chuyện của bọn họ.