Trân Bảo Trong Tay
Chương 18
⬅ Trước Tiếp ➡
Sầm Mộ sẽ không để anh ta ật được mục đích.
Tần Ngọc Minh càng muốn dứt khoát cắt đứt, cô càng muốn chơi đùa với anh ta thêm một chút.
Dù sao cô cũng không có người mình thích, cũng không vội yêu đương, sao có thể để Tần Ngọc Minh thoải mái đổ trách nhiệm lên đầu cô như vậy được.
Cửa phòng bao bị kéo ra, phát ra một tiếng "két".
Tần Ngọc Minh hơi nghiêng người, quay đầu lại nhìn cô.
Sầm Mộ khẽ cong môi, nhẹ giọng nói
“Em đi vệ sinh một lát.”
Tần Ngọc Minh gật đầu, nhường đường cho cô.
Sầm Mộ vào nhà vệ sinh dặm lại lớp trang điểm, chưa đến mười phút đã quay lại.
Khi cô quay lại, Tần Ngọc Minh đã không còn ở đó nữa.
Tần Nguyệt Linh xách túi đi tới bên cạnh cô, tiện thể giải thích
“Anh tôi vừa nhận điện thoại, nói là có việc gấp nên phải đi trước, để tôi đưa cô về.”
Sầm Mộ đáp "Không cần đâu, tôi tự lái xe tới.”
Tần Nguyệt Linh đi giày cao gót, đứng cao hơn cô một chút, cô ta cúi đầu nhìn Sầm Mộ, phát hiện dưới mắt cô có chút quầng thâm quầng, ngạc nhiên nói
“Dạo này cô ngủ không ngon à? Trông da dẻ có vẻ hơi mệt mỏi.”
Thật ra Sầm Mộ không cảm thấy mệt, chẳng qua đôi khi cô quá tập trung vào công việc, nên thức khuya cũng là chuyện bình thường.
Rõ ràng Tần Nguyệt Linh đang cố tình kiếm chuyện, nhưng cô lười để ý, chỉ hờ hững chớp mắt nhìn cô ta một cái “Vậy sao?”
Dù mấy ngày nay Sầm Mộ ngủ nghỉ không ngon giấc, nhưng làn da cô vẫn trắng mịn, khuôn mặt xinh đẹp, lông mi dài rũ xuống, toát lên vẻ thanh thoát tự nhiên.
Tần Nguyệt Linh cố kiếm cớ bắt bẻ nhưng không thành, thấy Sầm Mộ không thèm để ý, cô ta ngập ngừng muốn nói lại thôi mấy lần, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên cái cổ mảnh mai trắng nõn dài của Sầm Mộ, rồi lặng lẽ thở dài.
Từ nhỏ đến lớn, điều cô ta không muốn thừa nhận nhất chính là Sầm Mộ thật sự rất xinh đẹp, bất kể là trang điểm kỹ lưỡng hay để mặt mộc, cô vẫn là thiên kim tiểu thư độc nhất của Giang Thành.
Bất kể là ngoại hình, khí chất hay học thức, cô ta đều không sánh bằng Sầm Mộ.
Tần Nguyệt Linh hận đến nghiến răng nghiến lợi, xách túi lên, nói với cô
“Đi thôi.”
Hai người sóng vai đi dọc hành lang.
Tối nay nhà hàng này khá đông khách, ông chủ nhà hàng là người có danh tiếng tốt trong giới thượng lưu Giang Thành, bình thường có không ít bạn bè đến ủng hộ, tụ tập, hương vị và dịch vụ ở đây đều được đánh giá rất cao.
Các phòng bao xung quanh cũng khá ồn ào, nhưng không ảnh hưởng đến việc Tần Nguyệt Linh luyên thuyên bên tai cô.
“Cô không định đi Paris với tôi thật à? Dù sao ở nhà một mình cũng chẳng có gì làm, không phải rất chán sao? Đừng nói là bận nhé, cô đâu có đi làm, suốt ngày ngoài làm ô thì chỉ uống trà chiều thôi, tôi không tin đây không phải cái cớ để cô qua loa tắc trách với tôi..."
Trong lúc cô ta đang càm ràm, thì cửa phòng bao bên cạnh bỗng nhiên mở ra.
Diệp Hoằng đi ra trước, mở cửa cho người phía sau, miệng vô thức nói
“Lát nữa nếu tôi say, cậu phải phụ trách đưa tôi về đấy.”
Người phía sau không đáp lại anh ấy, chỉ cúi xuống, thờ ơ châm điếu thuốc trên môi.
Tay áo sơ mi của người đàn ông được xắn lên một đoạn, để lộ những đường gân như ẩn như hiện trên mu bàn tay, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, tùy ý xoay chiếc bật lửa trong lòng bàn tay.
Sầm Mộ nghe thấy tiếng động, vô thức quay đầu lại.
Ánh mắt cô vừa lướt qua, liền nhìn thấy chiếc bật lửa trong tay anh.
Một chiếc bật lửa Dupont cổ điển kết hợp với khảm đá xà cừ trắng, càng tôn lên bàn tay đẹp không tì vết của người đàn ông.
Cửa phòng bao mở rộng, gió thổi lướt qua, làm ngọn lửa xanh trên đầu ngón tay anh lay động.
Ánh lửa bập bùng, phản chiếu vào đôi mắt đen láy của người đàn ông, tạo nên vẻ mơ hồ, khó đoán.
⬅ Trước Tiếp ➡