Trân Bảo Trong Tay
Chương 14
⬅ Trước Tiếp ➡
Sầm Mộ quay đầu lại, nghiêm túc nói
“Tôi muốn tìm một người đàn ông tốt hơn anh ta.”
Động tác rót trà của Phó Tự Bạch hơi dừng lại.
Sầm Mộ nói tiếp với vẻ mặt đầy thành khẩn "Anh Phó thấy có ai thích hợp không? Giới thiệu cho tôi một người đi.”
Anh bị cô làm cho phân tâm, không cẩn thận làm đổ ra một ít nước trà ra ngoài.
Phó Tự Bạch không chút hoang mang đặt ấm trà về chỗ cũ, ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào cô, khóe môi hơi cong lên "Bên cạnh tôi đúng là có mấy người thích hợp, không biết cô Sầm có vừa ý hay không thôi.”
Sầm Mộ cũng không ngờ Phó Tự Bạch lại thật sự nghiêm túc đáp lại câu hỏi của mình.
Cô quay qua nhìn anh, môi khẽ mở định nói gì đó, nhưng chợt nghe thấy tiếng bước chân vang lên từ đầu cầu thang.
Sầm Hoa vội vàng đi xuống lầu, trên tay cầm một bức tranh thư pháp, ông ấy bước đến trước mặt Phó Tự Bạch, đưa bức tranh ra
“Phó tổng, cậu xem có thích bức tranh này không? Đây chính là tác phẩm lần trước tôi bỏ ra một khoản tiền lớn để đấu giá về. Nghe nói cậu có sở thích sưu tầm tranh thư pháp, vừa hay cùng nhau thưởng thức.”
Bức tranh trong tay Sầm Hoa trông có vẻ cũ kỹ, nhưng lại là một tác phẩm nghệ thuật vô cùng giá trị.
Muốn nhờ vả ai đó, tất nhiên cũng phải có chút thành ý.
Phó Tự Bạch vốn không định nhận quà của ông ấy, nhưng thấy Sầm Hoa tỏ ý muốn tặng, anh cũng không muốn làm ông ấy mất mặt nên đành nhận lấy.
Thấy Phó Tự Bạch đinh rời đi, Sầm Mộ cũng vội vàng đứng dậy.
Lúc Sầm Hoa xuống lầu, thấy hai người nói chuyện khá vui vẻ trong đình trà, liền quay sang nói với Sầm Mộ
“Sầm Mộ, con tiễn Phó tổng đi.”
Sầm Mộ nghe lời gật đầu "Anh Phó, để tôi tiễn anh.”
Phó Tự Bạch ăn tối xong, lại uống thêm chút trà nóng, cảm thấy trong lồng ngực có chút nóng, anh đưa tay cởi nút áo sơ mi trên cùng, cúi đầu nhìn cô một cái, khóe môi hơi cong lên "Không cần khách sáo như vậy, cô cứ ở lại đi. Còn về chuyện chúng ta nói lúc nãy, cô có thể suy nghĩ thêm một chút.”
Anh cũng không phải người thích thể hiện uy quyền trước mặt một cô gái nhỏ, nên giọng điệu vẫn nhẹ nhàng, không quá câu nệ. Sau khi nói xong lời này, anh quay qua trò chuyện thêm mấy câu với Sầm Hoa, rồi xoay người rời khỏi nhà họ Sầm.
Sầm Hoa nghe lời Phó Tự Bạch nói trước khi rời đi, tò mò hỏi Sầm Mộ "Hai đứa vừa rồi nói chuyện gì thế?”
Sầm Mộ hơi mím môi "Không có gì... chỉ tán gẫu thôi ạ.”
Vừa rồi Phó Tự Bạch nói có mấy người thích hợp để giới thiệu cho cô, tuy giọng điệu anh nói nghiêm túc đứng đắn, nhưng Sầm Mộ không ngốc đến mức không nhận ra ý cười thoáng qua trong mắt anh.
Cô đoán chắc anh chỉ đang cố tình trêu chọc cô mà thôi, cô sẽ không để mình bị rơi vào bẫy, tránh sau này bị người khác lấy ra làm trò cười.
Nhưng món quà hôm trước đã hứa tặng anh, lần này Sầm Mộ mới thật sự để tâm.
Nếu Phó Tự Bạch đã nhắc đến, cô cũng không có lí do gì để trì hoãn nữa.
Mấy ngày sau, Sầm Mộ đặc biệt dành thời gian ở nhà hòa thành món quà này.
Làm một chiếc ô giấy dầu thủ công, cần đợi khoảng nửa tháng.
Cô chọn loại trúc có hàm lượng đường thấp nhất, búi gọn tóc lên, ngồi trong phòng tỉ mỉ lắp ráp khung ô.
Đợi đến công đoạn vẽ ô, Sầm Mộ cầm cọ trong tay, hơi ngẫm nghĩ.
Với người đàn ông như Phó Tự Bạch, tặng quà cho anh cũng không thể quá tầm thường.
Tranh vẽ trên ô, nhất định phải là độc nhất vô nhị mới được.
Cô vắt óc suy nghĩ một hồi lâu, sau đó mất hai ngày để hoàn thành bức Thanh Sơn Kỳ Tuyết Đồ trên ô, cuối cùng lại cẩn thận quét nhiều lớp sơn dầu, để đảm bảo chiếc ô không bị thấm nước.
Đến lúc này, món quà dành tặng cho anh mới thực sự hoàn thành.
⬅ Trước Tiếp ➡