Trân Bảo Trong Tay
Chương 13
⬅ Trước Tiếp ➡
Gió hè lướt nhẹ qua rặng tùng, không gian mát mẻ và thư thái.
Bên bàn trà có đốt một ngọn đèn đêm tỏa ra ánh sáng êm dịu, tạo nên bầu không khí tĩnh lặng bình yên.
Sầm Mộ có học qua trà đạo, mặc dù không quá tinh thông, nhưng vẫn đủ để tiếp đãi khách.
Cô pha cho Phó Tự Bạch một tách trà, nhẹ giọng nói
“Cha mẹ chắc sắp xuống rồi, anh chờ một lát nha.”
Phó Tự Bạch ngồi đối diện cô, chậm rãi thưởng thức tách trà cô vừa pha.
Đầu ngón tay anh khẽ vuốt thành chén trà tử sa trong tay, động tác ung dung mang theo chút tản mạn.
Lúc này, bầu không khí không còn khách sáo như trên bàn ăn, anh có vẻ thoải mái hơn chút, nhìn qua Sầm Mộ, đột nhiên hỏi "Quan hệ giữa cô và Tần Ngọc Minh không tốt à?"
Vừa rồi khi Thẩm Hương Vi nhắc đến Tần Ngọc Minh, có thể thấy sắc mặt Sầm Mộ không được tự nhiên cho lắm.
Nghe thấy anh hỏi như vậy, Sầm Mộ nhướng mày cười nhạt "Anh cảm thấy tôi với anh ta xứng đôi sao?”
Vừa nghe được lời này, Phó Tự Bạch liền hiểu ngay vấn đề.
Anh khẽ cười một tiếng "Không xứng đôi lắm.”
Anh nói như vậy, là cố ý nói theo Sầm Mộ, đơn giản là nói chuyện phiếm, tránh chọc cho cô gái nhỏ không vui.
Sầm Mộ bật cười "Anh xem, ánh mắt người ngoài luôn sáng suốt nhất mà.”
Phó Tự Bạch đặt tách trà xuống, giọng nói không vội không hoảng.
“Giống như cỏ lau dựa cây ngọc .”
Cỏ lau dựa cây ngọc 蒹葭倚玉树 chỉ một mối quan hệ không tương xứng về cả địa vị và năng lực.
Sầm Mộ tò mò "Ai là cỏ lau?”
Phó Tự Bạch "Anh ta.”
Sầm Mộ "Còn cây ngọc?”
Phó Tự Bạch "Cô.”
Cỏ lau dựa cây ngọc, nôt bên thanh tú cao quý, một bên thấp kém tầm thường.
Người đàn ông này đúng là rất biết nói chuyện.
Sầm Mộ có chút đắc ý, khóe môi vô thức cong lên.
“Hôm đó chắc anh cũng thấy rồi, tâm tư Tần Ngọc Minh vốn dĩ không nằm trên người tôi. Thế nên hai chúng tôi không thể nào có khả năng kết hôn được.”
Phó Tự Bạch không ngờ cô lại thẳng thắn nói với mình như vậy, anh khẽ nhướng mày, nhưng không ngắt lời cô, chỉ im lặng nghe cô giãi bày.
Vừa nãy trên bàn ăn, Thẩm Hương Vi còn hết lời khen ngợi con gái mình, nói cô ngoan ngoãn hiểu chuyện, từ nhỏ đã không để ai phải bận lòng.
Nhưng giờ phút này, Sầm Mộ đã bộc lộ chút nổi loạn ngay trước mặt anh.
Sầm Mộ hỏi anh, có biết Tần Ngọc Minh có scandal gì không.
Phó Tự Bạch đương nhiên không có tiện nhiều lời, chỉ hờ hững đáp lại một câu "Tôi không rõ lắm.”
Câu trả lời này của anh nằm trong dự liệu của Sầm Mộ nên cô cũng không thất vọng gì.
Cô một tay chống cằm, quay đầu nhìn ra ngoài đình trà, ánh mắt dừng lại trên mặt hồ ngoài đó. Nước hồ phẳng lặng, màn đêm buông xuống, những ánh sao rải rác in bóng xuống mặt hồ.
Có lẽ vì vừa rồi Phó Tự Bạch không trả lời trực tiếp câu hỏi của Sầm Mộ, nên cô cũng không còn hứng thú trò chuyện tiếp nữa, chỉ ngẩn người nhìn mặt hồ.
Phó Tự Bạch bất giác có chút hứng thú "Nếu cô đã không muốn cùng anh ta ở bên nhau, sao lại không nói thẳng với người trong nhà?"
Sầm Mộ nhẹ giọng nói "Làm gì cũng phải suy nghĩ trước sau, tôi chưa tính toán kỹ hậu quả, không thể hành động quá vội vàng.”
Dù sao cô cũng là tiểu thư thế gia, những chuyện như thế này không thể tùy tiện quyết định.
Phó Tự Bạch cụp mắt nhìn cô, trầm giọng nói "Vậy sau này cô định thế nào?”
Bàn tay người đàn ông cầm lấy ấm trà tử sa, rót thêm một tách trà cho mình, động tác tao nhã ổn trọng.
Bây giờ Sầm Mộ đã chấp nhận số phận, cô biết mình gánh vác trọng trách mà các trưởng bối giao phó, không thể trốn tránh nhiệm gia tộc, kết hôn là chuyện sớm muộn. Chỉ có điều, cô có quyền lựa chọn người mà mình muốn gả.
Cô không tin, cả Giang Thành rộng lớn như vậy, lại không tìm được người đàn ông nào ưu tú hơn Tần Ngọc Minh.
⬅ Trước Tiếp ➡