Trân Bảo Trong Tay
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡
Hôm nay Phó Tự Bạch ăn mặc khá chỉnh tề, cà vạt sọc xám xanh kết hợp với áo sơ mi trắng, quần âu may đo tỉ mỉ, đôi giày da đen sạch bóng không tì vết. Tuy tư thế ngồi có phần tùy ý, nhưng vẫn toát lên vẻ lịch thiệp và tao nhã.
So với lần gặp ở rạp hát, hôm nay anh ăn mặc có phần trang trọng hơn hẳn.
Sầm Mộ thầm nghĩ trong lòng, quả nhiên người đàn ông như anh vẫn hợp với mặc vest hơn.
Thấy Sầm Mộ về, Phó Tự Bạch khẽ gật đầu chào "Cô Sầm, lại gặp lại rồi,”
Thẩm Hương Vi hỏi "Hai đứa gặp nhau trước đó rồi à?”
Phó Tự Bạch đáp "Hôm trước tình cờ gặp cô ấy ở Lệ Viên khi đi nghe hát kịch, cháu tiện đường đưa cô ấy về nhà.”
“Thì ra là vậy…” Thẩm Hương Vi gật gù, sau đó quay sang nói với Sầm Mộ “Sao con không kể với mẹ chuyện này?”
Sầm Mộchép miệng, nhỏ giọng đáp "Cũng đâu phải chuyện gì to tát đâu ạ.”
Thẩm Hương Vi ho nhẹ một tiếng, rồi kéo tay cô "Được rồi, ngồi xuống đi, mọi người đều đang chờ con đấy.”
Hôm nay cô nhỏ không có nhà, chắc lại đi dự tiệc ở đâu đó, trong nhà chỉ có Sầm Hoa, Thẩm Hương Vi và ông cụ Sầm.
Ông cụ Sầm mới xuất viện không lâu, tinh thần vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, nhưng thần thái vẫn đầy uy nghiêm. Mái tóc chải gọn gàng, đường nét khuôn mặt cương nghị, có thể thấy khi ông còn trẻ từng là một nhà nghệ thuật gia phong độ như thế nào.
Nhà họ Sầm là thế gia dòng dõi nghệ thuật, tổ tiên nhiều đời đều làm nghệ thuật. Đến đời Sầm Mộ cũng không ngoại lệ, buổi triển lãm tranh gần đây của cô còn nhận được phản hồi rất tốt, điều này khiến ông cụ Sầm yên tâm ít nhiềụ
Ít nhất, cô hiểu chuyện nghe lời hơn con gái Sầm Hàm Dịch rất nhiềụ
Cô út của cô Sầm Hàm Dịch, bao năm nay sống tự do buông thả ở nước ngoài, nói là cũng tổ chức triển lãm tranh gì đó, thành tích không tệ, nhưng ai nhìn vào cũng biết, bà ấy ham hưởng lạc hơn việc theo đuổi nghệ thuật thật sự, cũng không biết đã đổi biết bao nhiêu bạn trai rồi. Lúc đầu ông cụ Sầm còn tức giận, nhưng sau đó phát hiện mình không quản nổi, đành dứt khoát mặc kệ.
Nguyên nhân chủ yếu vẫn là, Sầm Hàm Dịch là con gái duy nhất của ông cụ, nếu thật sự áp bức quá, không biết bà ấy sẽ làm ra chuyện khác người gì.
Thế nên ông cụ Sầm đành mắt nhắm mắt mở với bà ấy, đồng thời quan tâm nhiều hơn đến Sầm Mộ.
Sầm Mộ và Sầm Hàm Dịch rất khác nhau, cô ngoan ngoãn hiểu chuyện, từ nhỏ đã không để ai phải bận lòng, nên các trưởng bối trong nhà đều đặc biệt yêu thương cô.
Vừa thấy Sầm Mộ về nhà, ông cụ Sầm liền chủ động vẫy tay, bảo cô ngồi bên cạnh mình.
Sầm Mộ ngồi xuống, dịu dàng hỏi "Ông nội, hôm nay sức khỏe ông thế nào rồi ạ?”
Ông cụ Sầm cười "Không có gì đáng ngại, càng ngày càng tốt hơn rồi. Hơn nữa hôm nay có Phó tổng đến nhà làm khách, tâm trạng ông cũng vui hẳn lên.”
Thật ra hôm nay Phó Tự Bạch đến nhà họ Sầm làm khách, chủ yếu là vì các mối quan hệ qua lại làm ăn.
Tuy nói là thế gia dòng dõi nghệ thuật, nhưng hai năm nay Sầm Hoa cũng bắt đầu thử sức sang kinh doanh.
Có tiền nhàn rỗi nên làm ăn cũng khá thoải mái, chỉ là ông ấy không phải người sành sỏi trên thương trường, có nhiều việc vẫn phải dựa vào các mối quan hệ để giải quyết.
Phó Tự Bạch lại có quen biết với ông cụ Sầm, nên những chuyện trong khả năng anh vẫn hay giúp đỡ.
Vừa rồi nghe Sầm Mộ nói hai ngày trước cô và Phó Tự Bạch đã gặp nhau, ông cụ Sầm vô cùng vui vẻ, không khỏi tự hào khoe khoang cháu gái
“Cháu gái tôi từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại rất thông minh. Không giống như cha nó, mà rất giống bà nội nó hồi trẻ. Chỉ tiếc là bà nội nó mất sớm, Sầm Mộ cũng không có nhiều ấn tượng với bà ấy.”
⬅ Trước Tiếp ➡