⬅ Trước Tiếp ➡
Củng Gia Ngôn "Vậy trùng hợp quá Đến hôm sinh nhật anh, em trực tiếp tới đây là gặp được.”
Ba ngày saụ
Giang Huệ dẫn theo Sầm Mộ đến dự tiệc sinh nhật, đúng lúc gặp được Mạnh Lệ.
Lúc đầu gặp mặt, Mạnh Lệ tỏ ra khá thẳng thắn và cởi mở.
Sầm Mộ quan sát kỹ từng đường nét trên khuôn mặt cô ta, phát hiện cô gái này có ngũ quan xinh đẹp thanh tú, bẩm sinh mang theo nét mềm mại yếu đuối, rất dễ khiến đàn ông nảy sinh ham muốn bảo vệ. Nhất là đôi mắt câu hồn hoạt phách kia, quyến rũ đến cực điểm.
Sau khi nói chuyện vài câu với Mạnh Lệ, Sầm Mộ mới biết được, thì ra cô ta và Tần Ngọc Minh vẫn chưa chính thức yêu đương, hiện tại chỉ có Tần Ngọc Minh đơn phương theo đuổi cô ta.
Xem ra Tần Ngọc Minh vẫn rất thận trọng, không dám làm ra chuyện gì quá đáng.
Nhưng dù là một cái sừng vô hình, thì vẫn là bị cắm sừng.
Sầm Mộ khẽ nhếch môi, nhấp một ngụm rượu trước mặt, không có hứng thú với bàn tiệc đầy món ngon mỹ vị.
Mạnh Lệ tất nhiên không biết thân phận của Sầm Mộ, cô ta mới đến Giang Thành không lâu, cũng không biết những mối quan hệ phức tạp trong giới này. Tần Ngọc Minh và cô ta lại có vẻ khá thân thiết, chỉ là chưa bao giờ nhắc tới những chuyện này với cô.
Hôm nay đến dự tiệc sinh nhật Củng Gia Ngôn, chẳng qua là vì Củng Gia Ngôn đã từng xem màn hát hí kịch của cô ta và trở thành fan hâm mộ, nên cô ta mới nể mặt đến góp vui.
Sầm Mộ không làm khó Mạnh Lệ, cũng không tỏ ra thái độ ác ý gì. Ngược lại, Mạnh Lệ có vẻ rất tò mò về cô, nghiêng đầu đánh giá vị thiên kim này.
Vừa rồi khi vừa bước vào, Củng Gia Ngôn đã giới thiệu, đây chính là thiên kim tiểu thư nổi tiếng nhất Giang Thành, Sầm Mộ.
Cô có vẻ đẹp trong trẻo nhưng lạnh lùng ôn nhu, dù không trang điểm nhưng làn da vẫn trắng mịn không tì vết, trời sinh đã là một mỹ nhân. Sống mũi cao, ngay cả lúc nhíu mày cũng mang theo nét cuốn hút.
Củng Gia Ngôn bắt chuyện với cô vài câu, nhưng cô chẳng mấy hứng thú mà đáp lại qua loa. Cô chỉ khẽ nhướng mi, một tay tùy ý thưởng thức chiếc vòng ngọc Yên Thanh trên tay, thỉnh thoảng sẽ nhếch môi cười nhạt.
Mạnh Lệ bất giác bị khí chất kiêu kỳ trên người cô thu hút, vốn định thử bắt chuyện một hai câu, nhưng đúng lúc đó, điện thoại để trên bàn của Sầm Mộ bỗng nhiên vang lên.
Cô cầm lên xem, là mẹ cô Thẩm Hương Vi gọi tới.
Khi vừa bắt máy, Sầm Mộ khẽ nói "Mẹ, không phải con đã nói tối nay không về ăn cơm rồi sao?”
Thẩm Hương Vi nghiêm giọng nói "Bất kể bây giờ con đang ở đâu, về nhà ngay.”
Sầm Mộ chống cằm, uể oải hỏi "Sao vậy mẹ, trong nhà có chuyện gì sao?”
Thẩm Hương Vi "Có khách quý đến nhà.”
Sầm Mộ "Ai vậy?”
Thẩm Hương Vi "Người con từng gặp rồi, ông chủ tập đoàn Phó Thị, Phó Tự Bạch.”
Đầu ngón tay Sầm Mộ hơi khựng lại, trong lòng có chút bất ngờ.
Phó Tự Bạch.
Anh lại đến nhà cô làm khách ư?
Sầm Mộ về đến nhà, phát hiện phòng khách đang trò chuyện rất náo nhiệt.
Khi cô bước vào, đúng lúc Thẩm Hương Vi quay đầu lại nhìn thấy cô.
Bà ấy đặt đũa trong tay xuống, mỉm cười đi tới "Cuối cùng con cũng về rồi.”
Lời vừa nói xong, ánh mắt mọi người ngồi bên bàn ăn đều đồng loạt nhìn về phía cô.
Sầm Mộ nhìn qua bàn ăn, hôm nay có rất nhiều món, hơn nữa còn có mấy món cô thích như cá vược sốt bơ, sườn xào mận muối và cua ngâm rượu Hoa Điêụ
Vì đây là tiệc gia đình, nên phần lớn đều là món ăn gia đình.
Lông mi cô khẽ động, sau đó chuyển ánh mắt sang người đàn ông ngồi đối diện.
⬅ Trước Tiếp ➡