Trân Bảo Trong Tay
Chương 11
⬅ Trước Tiếp ➡
Phó Tự Bạch khẽ gật đầu "Cháu cũng từng nghe qua danh tiếng của cô Sầm, buổi triển lãm nghệ thuật lần trước, rất ấn tượng.”
Sầm Mộ im lặng không nói gì, chỉ lặng lẽ uống một ngụm nước cam, ánh mắt khẽ liếc nhìn Phó Tự Bạch.
Cô nghĩ, chắc chắn Phó Tự Bạch chỉ đang nói lời khách sáo mà thôi.
Nhân vật tầm cỡ như anh, làm gì có thời gian chú ý đến triển lãm tranh của cô.
Nhưng với kiểu người sành sỏi trên thương trường như anh, nói mấy câu xã giao hẳn là chuyện dễ dàng nói ra.
Cô thở ra một hơi, đặt cốc nước cam trong tay xuống bàn, chuẩn bị ăn tối.
Vừa rồi ở bên ngoài, cô không có khẩu vị gì, vốn dĩ cũng không định ăn cơm tối. Nhưng vừa về đến nhà, thấy bàn ăn đầy những món ngon mà dì giúp việc nấu, cô bỗng dưng lại cảm thấy có khẩu vị, tâm trạng cũng tốt hơn hẳn.
Quả nhiên, chỉ tránh xa những thứ khiến bản thân chán ghét, tâm trạng bình thường của cô cũng sẽ không quá tệ.
Ánh mắt cô thoáng đảo qua một vòng, Thẩm Hương Vi liền biết cô muốn ăn sườn xào mận muối, chủ động gắp một miếng sườn vào đĩa của cô, tiện thể hỏi
“Sao dạo này không dẫn Tần Ngọc Minh về ăn cơm?”
Sầm Mộ vừa mới có chút khẩu vị, nghe thấy câu này liền suýt bị sặc chết.
Cô u oán quay đầu nhìn mẹ, trả lời "Sao tự dưng mẹ lại nhắc đến anh ấy vậy?”
Thẩm Hương Vi nhấp một ngụm rượu vang trong ly "Thì có sao đâụ Dù sao cũng là vị hôn phu của con, thỉnh thoảng dẫn về nhà ăn bữa cơm gắn kết tình cảm cũng là chuyện bình thường. Hơn nữa, hôm nay Phó tổng cũng ở đây. Đúng rồi, Phó tổng cũng quen biết Tần Ngọc Minh chứ?"
Phó Tự Bạch đặt đũa trong tay xuống bàn, khóe môi khẽ cong lên "Vâng, cháu có quen.”
Thẩm Hương Vi cười "Con rể tương lai nhà chúng tôi đấy, tính tình cũng không tệ, nếu sau này Phó tổng có gặp cậu ấy trên thương trường, mong cậu giúp đỡ cậu ấy nhiều hơn.”
Phó Tự Bạch điềm nhiên gật đầu đáp lại "Được.”
Sầm Hoa nâng ly lên, chủ động nói "Hôm nay Phó tổng là khách quý nhà ta, nào, chúng ta cùng nhau uống một ly.”
Sầm Mộ đáng thương vừa ăn được nửa miếng sườn đã vội vội vàng vàng đặt đũa xuống, nâng ly lên cùng mọi người cạn ly.
Trông cô có vẻ đang đói bụng, trên môi còn vương chút sắc đỏ, khi về phía Phó Tự Bạch, ánh mắt công trong veo, thuần khiết như nước.
Phó Tự Bạch thản nhiên nhìn cô, không nói gì.
Hôm nay tâm trạng của cô có vẻ tốt hơn hôm trước rất nhiềụ
Anh nhấp một ngụm rượu vang, dường như nhớ ra điều gì đó, đặt ly xuống bàn, nhẹ giọng hỏi
“Hôm đó, cô Sầm có hứa tặng tôi một món quà, không biết sao rồi?”
Lời này vừa nói ra, cả bàn ăn đều kinh ngạc.
Thẩm Hương Vi len lén kéo góc áo cô dưới bàn hỏi "Quà gì vậy?”
Sầm Mộ suy nghĩ vài giây, rồi chợt nhớ ra.
Hôm đó ở trên xe, đúng là cô đã nói sẽ tặng cho Phó Tự Bạch một chiếc ô giấy dầụ
Chỉ là dạo gần đây cô mải nghĩ đến chuyện của Tần Ngọc Minh, đã quên khuấy mất chuyện này.
Không ngờ người bận trăm công nghìn việc như Phó Tự Bạch vẫn còn nhớ đến chuyện nhỏ nhặt này.
Sầm Mộ có chút ngượng, hai má hơi ủng đỏ, vội vàng giải thích "Làm ô giấy dầu không nhanh như vậy đâụ Nếu anh Phó cần gấp, tôi sẽ cố gắng hoàn thành sớm rồi đưa qua cho anh.”
Phó Tự Bạch rõ ràng là cố ý trêu chọc cô, giọng điệu nhẹ nhàng chậm rãi, còn mang theo ý cười nhàn nhạt "Tôi không cần gấp, chỉ là chiếc ô ngày hôm đó của cô Sầm rất đẹp, nên cũng muốn có một cái. Nếu cô bận, làm muộn vài ngày cũng không sao, tôi đợi được.”
Thẩm Hương Vi nghe thấy lời này, che môi cười "Thì ra là vậy, Phó tổng, anh tìm đúng người rồi đấy. Tranh Sầm Mộ nhà chúng tôi vẽ rất đẹp, chiếc ô con bé làm ra chắc chắn sẽ không làm cậu thất vọng.”
⬅ Trước Tiếp ➡