Bộ dáng đáng thương
Ngồi chung trên một bàn ăn, mọi người đã xác định rõ quan hệ. Chú Tần ngồi kế bên cô nói: “Hiểu Nguyệt, kể từ hôm nay con phải gọi Trình Lãng là anh rể, đừng gọi trỏng không tên nữa, người ngoài nghe thấy không được hay lắm."
Bọn họ muốn Bạch Hiểu Nguyệt phải gọi hắn ta là anh rể.
Cô thầm khinh bỉ trong lòng, muốn cô gọi đôi cẩu nam nữ này là chị họ, anh rể, đúng là không biết xấu hổ, cô đúng là xui xẻo mới có được người chị họ như cô ta, cũng xui xẻo khi đời mình vớ được người bạn trai tệ hại như vậy.
Mọi người thấy Bạch Hiểu Nguyệt không trả lời, chỉ chăm chú ăn thức ăn của mình, chẳng có dáng vẻ gì của lịch sự. Mọi người rời sự chú ý đến Bạch Vân Khê, cô ta ngồi đấy cũng giả vờ ngây thơ như mọi chuyện thế sự không liên quan đến mình.
Thím Tần Lệ thấy không khí trở nên ngượng ngập liền bảo mọi người ăn cơm.
Thím Tần Lệ tuy không nói gì nhưng trong suốt bữa ăn cứ nhìn Bạch Hiểu Nguyệt suốt, cô không muốn để ý cũng không được. Kỳ quái, sao bà ta cứ nhìn mình chằm chẳm thế kia, mặt mình có nhọ à. Mà bà không thèm nói, thì nhịn được đến mức nào. Tôi thách đấy.Quả thật chỉ ít phút sau, thím Tân Lệ lên tiếng: "Hiểu Nguyệt, nay tụi con đã lớn rồi, Vân Khê cũng đã sắp đính hôn, chỉ còn mình còn cô đơn lẻ bóng, ra về một mình, thím không yên tâm con ở một mình tính giới thiệu cho con một người, gia thế cũng không tệ. Thím không có ý gì chỉ muốn tốt cho con thôi."
Bạch Hiểu Nguyệt thầm rủa trong lòng, không phải là bà muốn tống khứ tôi sớm ra khỏi nhà này sao, giả nhân giả nghĩa cái gì chứ, nghĩ là thế những cô vẫn phải nói khác đi: “Thím nói đi, ai vậy."
Thím Tần như bắt được ý, hồ hởi nói: “Đó là một người trung niên đã từng có một đời vợ. Nay ông ấy muốn cưới vợ khác, biết được tin thím chợp lấy cơ hội này cho con liền."
Bạch Hiểu Nguyệt không khỏi tự giễu trung niên, có mà lão già thì có. Tưởng cô ngốc lắm chắc. Định gả cô cho một lão già rồi sau đó ôm lấy tiền của cô mà hưởng thụ. Vợ chồng nhà này đúng là chuyện gì cũng có thể làm được, cô từ chối ngay lập tức: “Con có bạn trai rồi, không thể cưới người khác được."
Nghe đến đó, Trình Lãng đứng phắt dậy chỉ tay về phía cô, không kiềm chế được mặc dù biết đây là bàn ăn của nhà họ Bạch hỏi: “Em có bạn trai khi nào, sao anh không biết."
Bạch Hiểu Nguyệt thú vị nhìn biểu hiện của Trình Lãng, tất cả mọi người cũng đều nhìn về phía anh ta với Bạch Vân Khê.
Cô ta liếc xoáy một cái, Trình Lãng lúc này mới nhận thấy hành động của mình có chút thất thố, miễn cưỡng ngồi xuống. Thím Tần lên tiếng: “Hiểu Nguyệt, thím đảm bảo với con, cuộc hôn nhân này chỉ có lợi cho con. Ông ta sắp chết rồi, chỉ cần con làm vợ ông ta mấy ngày thì tài sản sẽ thuộc về con. Có số tiền ấy, con không cần phải lo lắng gì nữa cả."
Bạch Hiểu Nguyệt nhướng mắt tỏ vẻ vô tội: “Không phải lúc nãy thím nói là người đàn ông trung niên sao? Bây giờ lại nói sắp chết, chẳng lẽ thím bảo con phải lấy một lão già."
Thím Tần Lệ lúc này mới biết mình bị nói hớ vội chỉnh lại ý:
"Ừ thì là lão già. Nhưng lão già thì sao đó không phải là lão già bình thường mà là lão già lắm tiền. Con sẽ bị lỗ trong cuộc hôn nhân này đâu."
Bạch Hiểu Nguyệt nhìn thẳng vào mặt thím Tần nói: “Xin lỗi thím hiện tại con không cần tiền. Vả lại con cũng đã có bạn trai để lo cho con rồi. Thím đừng phí tâm tư sắp đặt hôn ước gì cho con nữa. Con ăn xong rồi, con về đây. Chào mọi người con về."
Nói xong, Bạch Hiểu Nguyệt đứng dậy rời khỏi ghế thì thím Tân lại nói giọng đe dọa: “Nếu con không đồng ý cũng chẳng sao, chỉ là dì không biết dạo này bố của con trong bệnh viện thế nào rồi. Ông ấy có bình yên qua ngày hay không còn tùy thuộc vào ở con đấy Bạch Hiểu Nguyệt ạ."Bạch Hiểu Nguyệt quay đầu lại khó hiểu nhìn thím Tân, không phải chỉ có mình cô cảm thấy kỳ lạ mà là tất cả đều hướng về phía thím Tần. Cô hỏi: “Ý của thím là sao? Thím đang đe dọa cháu đấy à.!"
Thím Tần nói: “Ý trong từng câu chữ. Con hiểu thế nào thì tùy. Ta chính là đe dọa con đấy."
Bạch Hiểu Nguyệt bước tới, khuôn mặt kề sát thím Tần nghiến răng: “Nếu như bà dám làm gì bố tôi, tôi sẽ không từ thủ đoạn mà làm chuyện có lỗi với con gái bà đâu. Tôi nói được là làm được. Mọi chuyện bà đều có thể bỏ qua nhưng chuyện này tôi không bao giờ bỏ qua đâu."
Bạch Hiểu Nguyệt tức tối bỏ đi ra khỏi khách sạn. Cảm giác yếu đuối quây lấy cô, cô muốn khóc, ai cũng muốn bắt nạt cô.
Thấy cô một mình, thân cô thế yếu nên muốn làm gì cũng được đúng không? Tôi sẽ không tha thứ cho mấy người đâu.
Bạch Hiểu Nguyệt lang thang trên phố, không biết sẽ đi về đâu. Ở cái thành phố rộng lớn như thế này lại chẳng có chỗ nào dành cho cô, sớm biết như vậy, cô sẽ không vượt lội đường xa trở về, cứ sống bên Anh Quốc để khỏi bị đau khổ thế này.
Đột nhiên tiếng điện thoại reo lên, cô lấy ra lại là thím Tần.
Gì nữa đây, sao bà ấy chẳng chịu buông tha cho cô, cô chần chừ có nên bắt máy không đây thì tay đã ấn phím, chưa kịp trả lời, một giọng nói chua chát vang lên khiến cô phải đưa điện thoại ra xa: “Mày dám đe dọa tao, nói cho mày biết tao cũng không phải là người dễ dây vào. Nếu như mày không đồng ý cuộc hôn nhân đó, bố của mày sẽ không được yên ổn nằm trên giường bệnh đâu. Tao không phải là đang hăm dọa đâu."
Bạch Hiểu Nguyệt cũng không chịu thua đáp trả vào trong điện thoại: “Tôi sẽ không nhịn nữa đâu. Tôi sẽ nhờ cảnh sát can thiệp vào chuyện bố của tôi. Bà mà dám động đến ông ấy là không xong đâu. Bà đi chết đi."
Mắng xong thấy bản thân cảm thấy nhẹ nhõm không ít. Cô tắt máy muốn ném điện thoại đi. Nhưng nghĩ lại thấy nó cũng chẳng có tội tình gì, bỏ lại vào trong túi. Đúng lúc này, trời bất chợt nổi giông, một cơn mưa không báo hiệu trước đổ rào xuống chẳng kịp chuẩn bị gì cả. Bạch Hiểu Nguyệt đứng giữa ngã tư, trong chỗ trú mưa đành ướt như chuột lột, bộ dạng trông rất thảm hại. Đầu óc cô nặng trịch, chắc ngày hôm qua say rượu lại cùng với dính mưa to thành ra cô cảm giác bản thân mình có chút choáng váng, đi đứng không được vững lắm, suýt nữa thì bị một chiếc Range Rover màu trắng đâm phải.
Người đàn ông ngồi trên chiếc xe màu trắng ấy chính là người đàn ông tối hôm qua.
Cầu xin anh giúp đỡ
Chiếc xe dừng lại giữa đường, người đàn ông nghiêng đầu nhìn về phía trước hỏi tài xế: “Có chuyện gì vậy"
Người tài xế trả lời: “Giám đốc, có một cô gái ngồi chắn phía trước không thể tiếp tục chạy đưỢc ạ."
Người đàn ông tuấn tú ngồi trong xe thấy cô gái phía trước không chịu di chuyển, tránh đường đi, anh tưởng là một người đi đường ăn vạ liền bảo tài xế: "Xuống đưa ít tiền". Người tài xế làm theo cầm một ít tiền trong tay xuống đưa cho Bạch Hiểu Nguyệt: “Cô gái, đừng ngồi đây ăn vạ nữa, tôi có việc gấp phải đưa giám đốc đi, cô cầm ít tiền người rồi tránh sang một bên đường."
Cô đột nhiên bị một người lạ đưa tiền cảm thấy bị sỉ nhục, không phải là cô không muốn tránh đường mà là cô không còn hơi sức để di chuyển. Cô tức giận nhét tiền vào trong tay người tài xế lại, nhờ anh ta dìu mình vào trong làn lề đường. Người đàn ông đứng cũng bước xuống xe theo, đứng bên cạnh thấy cảnh tượng trước mắt nghĩ chắc đây là màn kịch do ông nội anh sắp đặt. Ông nội anh đúng là điện rồi, muốn có con dâu đến mức chuyện gì cũng có thể làm ra được.
Vân Thiên Lâm anh xem người phụ nữ này rốt cục có thể giả vờ được bao lâu. Đúng lúc ấy, một chiếc Bentley màu vàng kim dừng lại bên cạnh cô. Cô nhíu mày vì đèn xe rọi chói mắt, người ngồi trên xe chẳng ai khác là người cô căm ghét nhất hiện tại Trình Lãng. Anh ta hạ cửa kính xuống, bắt gặp bộ dạng thảm hại của Bạch Hiểu Nguyệt, trong lòng không khỏi đắc chí:
"Bạch Hiểu Nguyệt, không ngờ cô lại là con người đáng xấu hổ như vậy. Mới chia tay không được bao lâu, lại giả làm người ăn vạ xin tiền. Cô có biết hai từ nhục nhã viết thế nào không". Đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Vân Thiên Lâm đứng ngoài chứng kiến trò vui, ông nội anh cũng tệ quá rồi, tìm người nào không tìm, lại trúng ngay một cô gái đào mỏ."
Bạch Hiểu Nguyệt không ngừng mắng thầm bản thân đúng là vô dụng, xui xẻo thế nào lại để anh ta bắt gặp được bộ dạng thảm thiết này của mình, nhưng vẫn phải tỏ ra kiên cường: “Anh cút đi được rồi đấy."
Trình Lãng đâu phải là người dễ dàng bỏ chuyện hay ho thế này, anh ta chế giễu: “Hay là niệm tình bảy năm chúng ta quen nhau, cô cũng dốc cạnh tình yêu bảy năm trao cho tôi nên tôi cho cô quá giang một đoạn được không."
Bạch Hiểu Nguyệt lạnh lùng mắng hắn ta: “Tôi bảo anh cút.
Anh không xứng tình yêu của tôi."
Trình Lãng cũng không nổi giận với câu nói đó ngược lại miệng còn đầy thâm ý: “Bây giờ cô nghèo đến mức phải lấy một ông già chi bằng làm tình nhân bên cạnh tôi. Tôi sẽ không để cho cô chịu thiệt đâu."Đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Bạch Hiểu Nguyệt nói: “Anh trơ trên thật đấy. Không hiểu tại sao khi ấy tôi lại có thể yêu anh đến chết đi sống lại được. Tôi thà nguyện ý cưới một lão già chứ cũng không thèm để ý đến một tên cặn bã như anh. Vừa muốn có Bạch Vân Khê lại vừa muốn có Bạch Hiểu Nguyệt tôi, anh đang nằm mơ giữa ban ngày đấy à."
Trình Lãng tức giận nói: “Cô có tự mình dâng đến cửa tôi cũng không thèm, cô đúng là người phụ nữ chẳng ra gì, chắc chắn những năm qua bị không ít người chạm qua còn giả bộ thanh tao cái gì. Cả đời này Bạch Hiểu Nguyệt cô ngoài một lão già ra chẳng ai thèm để ý đến cô đâu."
Bạch Hiểu Nguyệt bị anh ta sỉ nhục không khỏi tức giận, có chút xấu hổ vì còn có người ở trên đường. Cô nhìn cách đó không xa có người đàn ông tuấn tú liền kéo anh qua dõng dạc nói: “Ai nói với anh là không ai thèm. Đây chính là bạn trai của tôi. Anh ấy còn tốt hơn anh gấp vạn lần kể cả mọi mặt."