Đêm giáng sinh đau lòng
Tại sân bay, Bạch Hiểu Nguyệt vui vẻ xách va li, vội vàng đi ra cửa bắt taxi. Đứng đợi xe mà lòng cô luôn hướng về căn nhà nơi giữa cô và Trình Lãng đã từng ở cùng nhau. Cô tưởng tượng Trình Lãng sẽ cảm thấy bất ngờ như thế nào nếu thấy cô đứng trước cửa đợi anh. Không sai, hôm nay là Giáng sinh, cô bí mật trở về từ Anh Quốc nhằm tạo cho anh một bất ngờ.
Cô sung sướng ngồi lên xe taxi, trước khi lên xe cô phủi phủi tuyết rơi còn đọng lại trên đầu. Mắt ngước nhìn qua tấm kính màn tuyết trắng xóa, trong lòng không khỏi vui mừng viễn ra cảnh tượng anh sẽ cầu hôn cô dưới ánh nến lãng mạn ở một nhà hàng sang trọng.
Xe đến dưới chung cư, cô nhanh chóng vác hành lí lên, bấm thang máy đi đến số phòng quen thuộc, tra chìa khóa vào ổ và mở cửa. Đập vào mắt cô chính là trên hành lang đầy những quần áo khác nhau, cô cầm lên là dây áo lót. Cô nhíu mày không thể tin là sự thực, tiếp tục đi đến căn phòng duy nhất trong căn hộ. Cô không muốn tin đây là sự thực, tiếng rên rỉ của người phụ nữ vang rõ mồn một bên tai. Cửa phòng không đóng, cô đứng sát bên mép tường thoáng thấy bóng dáng của người đàn ông đang không ngừng thức vào người phụ nữ bên dưới. Âm thanh xấu hổ không ngừng phát ra.Người phụ nữ thở hổn hển, giọng nói có chút ngắt quãng:
"Trình Lãng, khi nào anh mới chính thức chia tay cô ta. Chúng ta đã lén lút qua lại với nhau 7 năm rồi, đã đến lúc anh đá cô ta sang một bên để hai chúng ta chính thức công khai rồi của Bạch Hiểu Khê."
Bạch Hiểu Nguyệt trợn tròn mắt, tay nắm chặt thành nấm đấm, trái tim đập mạnh, hơi thở dồn dập. Đó không hề là giọng nói xa lạ, mà chính là tiếng nói quen thuộc của người chị họ Bạch Vân Khê. Cô ta nói họ đã lén lút qua lại với nhau đã 7 năm, có nghĩa là cô đã bị lừa dối trong suốt ngần ấy năm trời mà vẫn không hề hay biết. Cô lại nghe thấy tiếng của Trình Lãng nói hổn hển: “Em yên tâm, đợi cô ta từ Anh Quốc trở về, anh sẽ nói chia tay. Anh cũng không muốn kéo dài thêm với cô ta, ở cùng với một người như khúc gỗ chán chết đi được. Đâu có bằng em, mỗi ngày đều muốn chết đi sống lại với em trên giường."
Như để chứng minh lời nói của mình, hành động của Trình Lãng cố ý thúc vào sâu hơn, tiếng hét của Bạch Hiểu Khê cũng lớn hơn. Cả hai vừa phóng túng vừa không ngừng chế nhạo cô.
Hốc mắt cô bất giác đau nhói, vành mắt đã ửng đỏ chỉ chực trào nước mắt rơi xuống. Cô ngửa mặt lên trần nhà, cố nuốt nước mắt vào trong. Anh ta không xứng đáng với tình yêu của cô, cũng không xứng đáng với những giọt nước của cô. Hà tất gì cô phải rơi nước mắt vì tên khốn cặn bã đó.Cô nhìn xuống hành lí của mình, mở chiếc vali ra, lấy món quà từ bên trong cô đã chuẩn bị sẵn cho anh nhân dịp Giáng sinh. Cô cứ ngỡ hôm nay là ngày hạnh phúc của mình hóa ra tất cả là tự cô suy diễn, đúng là tự mình làm hại mình.
Cô nhìn món quà trên tay lại nhớ đến tên Trình Lãng đáng ghét, cô chỉ muốn nó biến mất khỏi đây. Cô tức tốc đi đến phòng bếp, mượn một ngọn lửa đốt cháy thiêu hủy tất cả tâm tư tình cảm của cô đặt vào món quà, chỉ có như thế mới khiến cô bình tâm trở lại. Cô nhìn ngọn lửa từ từ bùng phát rồi tàn dần đến khi chỉ còn là tro bụi bay trong không trung.
Cô lấy tay thấm nước mắt vài giọt rơi ra. Đây là lần cuối cùng cô đau lòng vì người đàn ông Trình Lãng này. Sau này, anh ta sẽ không còn là người hiện hữu trong trái tim cô nữa, thế giới của cô sẽ không còn có tên nào là Trình Lãng nữa.
Bạch Hiểu Nguyệt đi đến phòng ngủ, mở cửa ra. Hai người bọn họ hoảng hốt trên giường, lấy chăn che thân thể lại.
Trình Lãng là người mở miệng trước tiên: “Hiểu Nguyệt, em về khi nào, sao không báo anh trước ra đón."
Cô lắng nghe anh ta nói cười tự giễu: “Nếu tôi không về bất ngờ, thì làm sao biết được hai người đê tiện như thế nào?"
Bạch Vân Khê nằm trên giường cườ bỡn cợt: “Cảm giác thế nào, thú vị không?" Bạch Hiểu Nguyệt không trả lời đi đến bêngiường, dùng hết sức lực tát anh ta một cái thật mạnh, gắn lên:
"Đây là những gì anh nợ tôi. Coi như kể từ ngày hôm nay tôi và anh không quen biết, dây dưa gì nữa. Anh đã tự do rồi, muốn phóng túng thế nào thì tùy anh."
Nói đến đó, Bạch Hiểu Nguyệt quay sang Bạch Vân Khê, nhướn mày cười mỉa mai: “ Bây giờ thì anh ta thuộc về chị rồi đấy, đồ đã dùng qua rồi tôi không còn hứng thứ nữa, ráng mà giữ anh ta cho tốt nếu không có một ngày lại bò sang giường của người phụ nữ khác thì mất mặt lăm đấy."
Nói đã đủ, Bạch Hiểu Nguyệt quay người lạnh lùng rời đi.
Trình Lãng và Bạch Vân Khê hét lớn: “Đứng lại cho tôi". Nhưng vì hai người vẫn còn lõa lồ trên giường cho nên không thể làm gì cô được.
Bước ta khỏi tòa chung cư; mất mát hau đau thương cô đều không có, chỉ có chút cảm giác trống trải, cô đơn. Giáng sinh tuyệt thế này lại phải một mình trong đêm tuyết lạnh lẽo.
Cô chợt sực nhớ đến người bạn Trần Gia Gia, liền gọi cho cô ấy không chần chừ.
"A lô, Gia Gia, cậu có ở đấy không. Tớ trở về rồi, muốn gặp cậu một chút."
Đầu bên kia trả lời giấy chỉ thấy Bạch Hiểu Nguyệt vui vẻ trở lại, bắt một chiếc taxi đi vào quán bar. Vừa may, Trần Gia Gia đúng lúc cũng vừa đến vui mừng hỏi: “ Tớ cứ tưởng năm saucậu mới về, định tạo bất ngờ cho Trình Lãng à."
Câu hỏi đụng trúng vào nỗi lòng của cô, vừa mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút ít lại bắt đầu thấy nhói đau ở ngực. Cô nhìn sâu vào đôi mắt Trần Giai Giai buồn bã rồi khoác tay lên vai bạn mình nói: “ Vào trong đã, tớ kể chuyện này cho cậu nghe, rồi sẽ thấy cuộc đời mình bi đát lắm."
Cả hai cùng bước vào trong gọi một ly coctail. Trần Gia Gia cảm thấy có chuyện không ổn, cô rất ít khi thấy Bạch Hiểu Nguyệt uống rượu, chắc chắn liên quan đến Trình Lãng rồi. Tên khốn kiếp này rốt cục đã làm gì khiến cho Bạch Hiểu Nguyệt ra nông nổi này.
Trần Gia Gia nhìn Bạch Hiểu Nguyệt uống từ cốc này đến cốc khác nhịn không được liền nói: “Rốt cục cậu có chuyện gì, nói ra đi, nếu cậu uống nữa mình lo lắm đấy."
Chất men đã ngấm vào trong người, Bạch Hiểu Nguyệt đã bắt đầu say, bị người bạn của mình lớn tiếng cô bắt đầu kể lể sau đó gào khóc. Âm thanh của quán bar ồn à huyên náo như vậy nhưng vẫn bị tiếng gào khóc của Bạch Hiểu Nguyệt gây chú ý. Cô biết trái tim kế bên cạnh cô đang đau đớn khổ sở vì bị một người mình yêu nhất và một người chị họ thân thiết chơi sau lưng một vố thật đau, nhưng cũng bi lụy quá rồi. Cô đã sớm biết tên Trình Lãng đó không phải là loại ra gì, bây giờ chia tay rồi cô có chút mừng cho Hiểu Khê vì đã thoát được tên cáo già đó.Nghĩ đến đó cô không ngừng an ủi người bạn thân đang bi lụy vì tình, người nào đi qua chỉ chỉ trỏ trỏ, cô giơ nắm đấm lên hù dọa nếu nhìn nữa coi chừng bà đây tới chọc mù mắt, không thấy có một người ở đây vừa mới chia tay vì tình yêu sao.
Không an ủi thì thôi còn hiếu kỳ đến xem trò vui.
Ép gả cưới
Khóc một lúc đã cảm thấy đủ, Bạch Hiểu Nguyệt muốn thoát ra khỏi người đang bên cạnh không ngừng lảm nhảm về hậu chia tay. Bạch Hiểu Nguyệt cô không có hứng thú với cái gì mà giết, kế hoạch trả thù tên khốn kiếp đó. Cô đứng dậy nhìn nhìn xung quanh, tia một cái nhíu mày vào lối đi liền hướng đến. Trần Gia Gia sợ cô say làm bậy cản lại: “Cậu đi đâu, ngoan ngoan ngồi ở đây với mình."
Bạch Hiểu Nguyệt buồn cười, hất hàm giọng điệu trêu đùa:
" Thế cậu muốn mình tiểu tiện tại đây à. Nếu cậu thấy không ngại, vậy thì được." Trần Gia Gia thấy Bạch Hiểu Nguyệt có ý muốn làm thật, mắt thấy đã nắm đến eo váy, cô xấu hổ đẩy đẩy Bạch Hiểu Nguyệt vào nhà vệ sinh. Không ngờ Bạch Hiểu Nguyệt thường ngày đoan trang, nho nhã, nhã nhặn thường ngày thế hôm nay lại như một người khác. Lần sau có chuyện buồn nhất quyết không để cho Bạch Hiểu Nguyệt uống rượu nữa, say vào rồi thì làm càn chẳng ai quản nổi.
Bạch Hiểu Nguyệt đi đến nhà vệ sinh, nhưng nhìn thế nào lại hóa ra nhầm giữa nhà vệ sinh nam và nữ, thế là cô bước vào nhà vệ sinh nam. Đúng lúc một người đàn ông bên trong bước ra, hình dạng của anh ta bắt mắt đến không thể không ngước nhìn. Chiều cao hình như cao hơn cả Trình Lãng nửa cái đầu,da cũng trắng hơn, đôi mắt cũng đẹp hơn nói chung tất cả những thứ anh ta có đều đẹp hơn Trình Lãng. Có điều, nếu cô không nhầm thì đây là nhà vệ sinh nữ, đẹp trai như thế lại bị biến thái, đúng là có chút tiếc nuối.
Cứ thế, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh. Người đàn ông đó nhìn cô gái trước mặt chăm chú, lại say rượu làm càn, phụ nữ bây giờ làm sao thế nhỉ, biết uống một chút rượu là lại chẳng để ý để tứ gì cả. Người đàn ông thờ ơ lướt qua nhanh chóng, cô cũng như bao cô gái khác, chắc lại bị bộ dáng bên ngoài của anh thu hút, anh không thèm để ý đến người phụ nữ đang ngẩn người nhìn anh nữa, bỏ đi.
Bạch Hiểu Nguyệt mắt thấy người đã bỏ đi, ngu ngốc đi vào nhà vệ sinh rồi một trận buồn nôn dâng lên, cô nôn thốc nôn tháo vào trong bồn cầu. Cô thề từ nay sẽ không dại dột mà uống rượu nữa, cảm giác nôn thật sự rất khó chịu. Sau khi nôn xong đã cảm thấy đỡ hơn chút ít, người cũng đã tỉnh rượu mấy phần, cô thề từ nay về sau sẽ không ngu ngốc đi uống rượu nữa, xem xem bản thân vì một tên không ra gì mà biến thành bộ dáng dọa người thế này thật sự không đáng.
Cô bước ra khỏi nhà vệ sinh đã thấy Trần Gia Gia đứng đợi mới biết hóa ra là bản thân đi nhầm nhà vệ sinh. Cô nghĩ đến người đàn ông đó, cho nên anh ta mới nhìn cô như kẻ biến thái còn cô cũng nghĩ anh ta là kẻ biến thái nhưng thực chất cô mới chính là kẻ biến thái. Ấy da, thực sự là cũng phức tạp quá đi,không nghĩ nữa trở về nhà cùng Gia Gia nào.
Sau khi trở về nhà Gia Gia, Bạch Hiểu Nguyệt có một giấc ngủ rất ngon, vừa đặt lưng xuống giường đã đánh một giấc đến khi trời sáng. Cô tỉnh dậy là lúc tiếng chuông điện thoại reo lên, cô nhận điện thoại nghe ra là giọng của thím cô. Thím cô nói mời cô tối nay đến dùng cơm, cô dạ dạ gật đầu trong vô thức.
Cúp máy xong, cô nằm trên giường hồi tưởng lại những chuyện đã qua. Đúng là mọi chuyện chẳng lường trước được điều gì, cô cứ tưởng sau hôm nay sẽ có một cái đám cưới to đùng trong cuộc đời cô, từng bước tiến tới hôn nhân sống trọn đời cùng với Trình Lãng, thế mà ngoảnh lại chẳng còn lại gì. Chỉ còn mình cô ngồi đây luyến tiếc quá khứ.
Cô vỗ vỗ mặt, xốc lại tinh thần, không nghĩ đến chuyện yêu đương nữa. Cô vẫn còn có nhiều người thân bên cạnh quan tâm đến cô mà, đâu phải không có tình yêu là không sống được. Nghĩ vẫn còn một người bố đang nằm trong bệnh viện, cô đúng là bất hiếu, từ Anh Quốc xa xôi trở về nhà, không đến thăm bố trước tiên lại vác xác chạy ngay đến tên kia. Có thể là ông trời đang trừng phạt cô vì tội vô tấm với bố.
Cô vội vệ sinh cá nhân, chuẩn bị các thứ đến bệnh viện thăm bố. Bước vào phòng bệnh, cô nhìn người bố đang nằm trên giường bệnh. Bố cô là người đang sống một cuộc đời thực vật, ngoại trù có thể hít thở không khí ra, ông chẳng thể làm một điều gì khác. Cô buồn bã ngồi trò chuyện cùng với bố. Có thể những lời này bố không hiểu, không nghe vào đầu nhưng cô vẫn muốn nói chuyện với bố, đã lâu lắm rồi cô chưa có cuộc trò chuyện nào với bố dài như vậy. Sắp thấy thời gian đã không còn sớm, cô nhìn ngoài trời luyến tiếc hôn trên trán bố một cái rồi tạm biệt. Lần sau con sẽ lại đến thăm bố.
Ra khỏi bệnh viện, Bạch Hiểu Nguyệt đến khách sạn gặp chú và thím. Chú và thím đứng ngoài cửa khách sạn đón cô, chú và thím là người chứng kiến mối tình giữa cô với Trình Lãng, vậy mà hôm nay gặp lại bọn họ giả vờ như không biết chuyện gì xảy ra, còn giả mừng bắt tay hỏi thăm. Chắc chắn chuyện hôm qua bọn qua đã có thông tin nhưng vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua. Bữa tiệc hôm nay cô cũng đại khái biết được có ý nghĩa gì.
Cô vẫn chào hỏi họ bình thường, nói chuyện được vài câu thì không lâu sau bóng dáng Trình Lãng nắm lấy tay Bạch Vân Khê xuất hiện trên sân khấu. Nam thanh nữ tú, chuyện tình đẹp đôi, bọn họ tuyên bố hai người sắp đính hôn với nhau. Ai ai người trong nhà cũng đều vui mừng, miệng không ngớt tiếng cười. Ở dưới sân khấu nhìn lên quả thật bọn họ đứng bên cạnh nhau rất xứng đôi, nếu như vị trí đổi lại là cô có lẽ trông thật sự rất buồn cười, cũng sẽ không có nhiều lời chúc phúc đến vậy.
Bạch Hiểu Nguyệt không muốn chứng kiến cảnh này nữa, chạy đến một góc khuất của khách sạn thu mình lại vào một góc, chẳng ai để ý đến cô, chẳng ai biết đến sự xuất hiện của cô ngày hôm nay. Tình yêu của bọn họ là được sự thành toàn của cô, cô đúng là ngốc nghếch mới chịu đựng nỗi đau này một mình. Mong sao chút tình cảm nhỏ này còn vương lại sẽ biến mất không còn vấn vương gì nữa.