Nói xong, cô trưng ánh mắt cầu cứu về hướng Vân Thiên Lâm. Kỳ thực anh không muốn xen vào chuyện của người khác nhưng người đàn ông đang ngồi trên xe này có chút quá đáng, với lại người phụ nữ rắc rối này cũng không phải là do ông nội anh sắp xếp, anh nhìn cô không hiểu sao có chút tâm ý, không giống với những gì nãy giờ anh suy nghĩ về cô. Thế là anh cứ để mặc cô muốn làm gì thì làm, không nói không trả lời ngầm đồng ý với lời cầu xin của cô.
Ngất xỉu trong vòng ta
Trình Lãng nghe như thế dĩ nhiên là không tin rồi. Anh ta nói: “ Cô cũng ghê thật, ngay cả người qua đường cũng dám lừa gạt, cô tưởng tôi bị mù hay sao mà không biết hai người là thật hay giả."
Bạch Hiểu Nguyệt thấy người đàn ông không nói gì cũng có chút thở phào, có thể anh ta đã ngầm đồng ý, cô nói: “Chúng tôi là thật hay giả còn phải nhờ anh xem xét hay sao. Anh đến với Bạch Vân Khê là vì tôi không cần anh nữa nên mới nhường anh cho cô ta, quen nhau với anh đã 7 năm rồi, tôi cũng chán muốn tận cổ, huống gì anh còn bị cô ta sử dụng qua. Tôi mới không thèm anh."
Trình Lãng trong lòng căm phẫn khi bị nói trúng sự thật, nhưng anh không cam lòng cho cô ta đắc chí, anh nói: “Nếu như cô chứng minh được anh ta là bạn trai của cô thì tôi sẽ không bao giờ làm phiền cô nữa. Còn nếu không chứng minh được, tôi sẽ nói với mọi người cô là kẻ lừa gạt."
Bạch Hiểu Nguyệt không nghĩ rằng tên Trình Lãng bám dai như đĩa, không còn cách nào khác chỉ cầu mong người đàn ông bên cạnh cô không từ chối sự bất lịch sự của cô. Cô quay người đối diện Vân Thiên Lâm, lại trưng ra ánh mắt cầu xin từ từ tiến sát lại gần mặt anh hơn kiếng chân lên đặt trên môi anh một nụ hôn nhẹ nhàng.
Vân Thiên Lâm nhìn thấy ánh mắt cầu xin của cô, cũng biết ý định cô muốn làm gì, nếu là bình thường không chút ngại ngần anh từ chối ngay lập tức. Lo chuyện bao đồng không phải bản tính của anh. Nhưng người phụ nữ đáng thương này trong ánh mắt chẳng có chút tạp niệm nào làm anh có chút động lòng, anh lại một lần nữa để mặc cô muốn làm gì thì làm. Nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước không tệ, anh bài xích ngược lại anh cảm thấy rất hài lòng. đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Đôi môi vừa dứt, Vân Thiên Lâm không muốn nán lại đây một chút nào nữa, càng không muốn nhìn người đàn ông tệ hại trên chiếc xe Bentley. Anh ôm eo cô đi về hướng xe của anh rồi rời đi. Bạch Hiểu Nguyệt ngơ ngác trước hành động của anh ta, không ngờ anh ta lại giúp đỡ cô nhiệt tình như vậy. Không biết sau này phải báo đáp như thế nào.
Hai người bỏ đi, để lại đằng sau một người vô cùng tức giận nuốt không trôi. Trình Lãng nghiến răng nghiến lợi, anh nhất định phải vạch trần sự giả dối này của cô ta.
Trong xe, Bạch Hiểu Nguyệt không ngừng cúi đầu xin lỗi người đàn ông tuấn tú: “Xin lỗi anh, là bất đắc dĩ tôi mới nhờ anh giúp đỡ, tôi không có ý gì khác. Hay là như thế này, anh cho tôi biết tên đi, tên của tôi là Bạch Hiểu Nguyệt, sau này có chuyện gì cần giúp đỡ, anh cứ liên hệ với tôi."
Bạch Hiểu Nguyệt rầm rì suốt, nhai đi nhai lại mấy câu đến Vân Thiên Lâm cảm thấy chán nản phiền toái mở miệng: “Tiện tay giúp đỡ, không cần khách sáo. Cô ở đâu, để tôi đưa cô về nhà."
Bạch Hiểu Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn anh, anh không tính toán với cô chuyện vừa rồi, anh đúng là người đàn ông tốt hiếm có. Thấy cô cứ nhìn mình mãi, anh nhắc cô: “Tôi nói nhà cô ở đâu, tối thế này rồi, cô về một mình không an toàn. Để tôi đưa cô về."
Bạch Hiểu Nguyệt mới chợt sực tỉnh, thì ra anh đang hỏi cô, cô trả lời: "Ở ngay phía trước, đến chỗ nào tôi sẽ báo anh."
Anh đáp lại nhẹ nhàng: “Ừ"
Sau đó, không khí trong xe trầm mặc, anh im lặng không nói chăm chú nhìn vào tài liệu, cô nhìn anh sắc mặt nghiêm trọng cũng không dám bắt chuyện liền nhắm mắt nghỉ ngơi.
Bây giờ yên tĩnh cô mới thấy mệt mỏi thật sự, không cần phải giả vờ kiên cường nữa. Cô xoa xoa đầu cho bớt đau, cả người ê ẩm chẳng muốn ngồi dậy. Một lúc sau thấy đỡ hơn, cô bảo tài xế dừng xe đến nơi rồi. Vân Thiên Lâm rời khỏi tài liệu ngẩng đầu lên nhìn xung quanh nói: “Cô chắc chắn đã đến nơi rồi."Sở dĩ anh hỏi như vậy là vì xung quanh vẫn là đường quốc lộ, chẳng thấy bóng dáng của ngôi nhà nào. Cô mơ hồ gật đầu cũng chẳng biết đây là đâu.
Khi cô bước xuống xe, trời đất quay mòng, cô không chống đỡ được nổi nữa sau đó hình như là ngất xỉu, lại có một bàn tay rắn chắc đỡ lấy cô, còn lại chẳng biết trời trăng gì.
Sáng hôm sau, Bạch Hiểu Nguyệt tỉnh lại, nhìn thấy mình đang ở trên một giường xa lạ. Cách bài trí căn phòng sang trọng, cô hoảng hốt nhìn quần áo trên người mình vẫn còn nguyên. Nhưng lại là một bộ quần áo khác, không phải bộ quần áo của cô. Cô lo lắng sợ hãi, bước xuống giường tìm kiếm đây là nơi nào. Thì cửa đột nhiên mở ra, người đàn ông tuấn tú ở nhà vệ sinh đang đứng trước mặt cô. Cô sửng sốt nói không ra lời: “Chào...anh."
Vân Thiên Lâm mặc đồ thể thao đơn giản, anh vừa mới chạy bộ trở về nhà thì đã thấy cô tỉnh dậy, lấy khăn lau mồ hôi thấm đẫm trên trán rồi hỏi: “Cô không sao chứ, cảm thấy đỡ hơn chưa."
Bạch Hiểu Nguyệt thấy anh có vẻ thân thiện liền hỏi dò xét: đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
"Quần áo tôi đang mặc là anh thay cho tôi à."
Trong lòng cô không khoit gào thét hãy nói với tôi không phải là anh đi. Anh lên tiếng: “"Không phải , là mẹ Ngô trong nhà thay cho cô."
Bạch Hiểu Nguyệt nghe câu trả lời đúng với mong muốn của mình liền thở phào nhẹ nhõm
Đồng ý thỏa hiệp
Bữa sáng đã được chuẩn bị, mẹ Ngô gọi Bạch Hiểu Nguyệt xuống lầu dùng bữa. Bạch Hiểu Nguyệt ngồi vào bàn rồi nhìn xung quanh khắp căn phòng nhưng chẳng thấy bóng dáng anh ta đâu. Cô cũng không dám hỏi, mẹ Ngô thấy cô có vẻ lo lắng lên tiếng: “Cậu chủ đi tắm rồi, chút nữa xuống ngay, con ăn trước đi."
Bạch Hiểu Nguyệt gật gật đầu, cô cầm cốc sữa đặt lên miệng uống thì người đàn ông ăn mặc chỉnh tề xuất hiện.
Không hiểu sao khi nhìn anh ta cô có chút sợ sệt, liền bị sặc sữa. Cô ho khan mấy tiếng, mẹ Ngô vuốt vuốt lưng cô cho bớt ho, cô cũng giả vờ cầm ly nước lên nhấp môi tránh ánh mắt bức người, lạnh lùng của anh ta. Khi sáng trông anh ta cũng thân thiện lắm nhưng sao bây giờ nhìn cô giống như ăn tươi nuốt thịt.
Đột nhiên anh ta mở miệng lên tiếng: " Cô tên gì?"
Bạch Hiểu Nguyệt đưa mắt lên nhìn anh ta, phải rồi hôm qua làm loạn như thế lại còn ngất xỉu trong xe người ta, gây ra bao rắc rối phiền toái. Cô phải hỏi tên anh ta để sau này còn báo đáp. Bạch Hiểu Nguyệt giọng nói chậm rãi có chút sợ sệt lắp bắp nói: “Tôi tên... Bạch Hiểu Nguyệt. Cảm ơn anh tối hômqua đã giúp đỡ Còn anh, anh tên gì?"
Anh ta cho miếng trứng vào miệng nhai rồi nuốt sau đó mới ngước mặt nhìn thẳng vào mắt cô nói: “Vân Thiên Lâm."
Thế là cuộc nói chuyện lại bị gián đoạn, Bạch Hiểu Nguyệt cũng không biết có nên tiếp tục tìm một chủ đề nào đó để nói cho thời gian dùng bữa sáng chóng qua không. Ngồi với anh ta một phút cô cứ ngỡ một giờ trôi qua, trong lòng vừa hồi hộp, tim đập mạnh lại có chút run rẩy tạo nên bầu không khí kỳ quái đến nỗi mẹ Ngô cũng cười gượng gạo.
Đột nhiên Vân Thiên Lâm mở miệng: “Cô không cần phải diễn mấy mánh khóe trước mặt tôi nữa đâu. Tôi sẽ không động lòng với cô nên đừng hao tâm tốn sức trên người tôi nữa. Muốn bao nhiều tiền cứ nói, tôi sẽ viết chi phiếu."
Bạch Hiểu Nguyệt nhíu mày, anh ta nói cái gì? Mấy khóe, động lòng, chi phiếu. Có phải anh ta hiểu lầm hay nhầm lẫn cô với ai khác không? Cô hỏi Vân Thiên Lâm lại vẻ mặt tội nghiệp:
"Anh nói có chút tôi không hiểu. Nếu anh có thành kiến gì với tôi cứ nói. Dù sao tôi cũng là người gây rắc rối cho anh và anh cũng là ân nhân của tôi. Tôi sẽ cố gắng lắng nghe những lời giảng dạy của anh một cách chân thành.
Bạch Hiểu Nguyệt nói tới đây có chút lấy lòng, còn cười cười với anh. Nhưng trong lòng không ngừng gào thét “Bộ anh tưởng anh là người cứu mạng tôi thì muốn nói thế nào thì nóisao? Nếu không phải tôi đang ở nhà anh thì nãy giờ đã không lấy lòng anh như vậy rồi."
Vân Thiên Lâm dừng ăn, đặt nĩa xuống, lấy khăn ăn lau miệng một chút rồi nhìn trực diện Bạch Hiểu Nguyệt bằng ánh mắt chán ghét: “Hết lạt mềm buộc chặt rồi lại đến giả vờ ngây ngốc. Các cô gái bọn cô đúng là lắm mưu nhiều chiêu. Lần đầu tiên, theo dõi tôi đến nhà vệ sinh nam; lần thứ hai là dàn một cảnh thật hoành tráng vai cô gái bị bắt nạt đáng thương tội nghiệp, sau đó giả vờ ngất xỉu hòng từ từ từng bước tiến vào lòng tôi. Và hiện tại là giả vờ ngây ngốc không biết chuyện gì xảy ra. Cô nghĩ tôi là người ngu ngốc đến độ không biết những chuyện liên tiếp xảy ra này không phải là một sự sắp đặt."
Bạch Hiểu Nguyệt trố mắt nhìn anh ta không ngừng thán phục, tự luyến đến mức suy diễn một câu chuyện bình thường thành một câu chuyện đeo bám luôn rồi. Cô chỉ tưởng anh ta mắc bệnh ít nói, lạnh lùng hóa ra lại thêm một căn bệnh tự luyến. Cô chồm người lên sờ trán anh ta xem có bình thường hay không, bị anh ta hất tay ra. Cô biu môi khinh thường rồi sờ trán mình xem, vẫn là nhiệt độ giống nhau bất đắc dĩ hỏi Vân Thiên Lâm: “Anh có bệnh tự suy diễn à. Anh không được ỷ là người cứu mạng tôi thì muốn nói gì thì nói đâu. Tôi cũng biết giận đấy."
Vân Thiên Lâm vẫn không thay đổi sắc mặt, ánh mắt muốn bức người: “Trò chơi của cô dừng tại đây đi. Tôi không muốn làngười để cô thử nghiệm đâu. Nói đi, tôi sẽ viết chi phiếu cho cô, bao nhiêu." đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Bạch Hiểu Nguyệt bây giờ giận thật sự, anh ta cứ cố gán ghép cô là người tham tiền, quyến rũ anh ta, cố tình tiếp cận anh ta, cô lớn tiếng: “Anh thôi đi, anh nghĩ đây là nhà anh thì tôi không dám làm gì anh? Sao anh có thể xúc phạm người khác như vậy được. Tôi cũng là cô gái có lòng tự trọng mà. Qua đêm ở nhà anh tôi đủ mất mặt lắm rồi. Anh còn nói tôi là không có liêm sỉ, anh quá đáng thật đấy."
Bạch Hiểu Nguyệt bị Vân Thiên Lâm hàm oan, hốc mắt tự dưng đỏ lên không nén được vài giọt nước mắt chảy ra, cô lấy tay quệt lung tung. Vân Thiên Lâm bắt gặp có chút hối lỗi, có phải vừa rồi anh nói hơi quá, nhưng không được, anh không được để cô ta giả mù mưa sa làm cho cảm động. Những thể loại con gái này anh đã biết quá rõ rồi còn gì. Anh e hèm lấy giọng nói: “Để chứng minh cô không phải là loại người như tôi nghĩ thì sau bữa ăn sáng này không được bám theo tôi nữa. Tự động trở về nơi ở của mình."
Bạch Hiểu Nguyệt giọng chắc chắn có chút khinh miệt:
"Anh nghĩ tôi ngồi nãy giờ với anh là đeo bám anh. Có cho tôi cũng không thèm, ngồi ăn với anh chán chết đi đưỢc, thà ngồi ăn với cái đầu gối còn ngon hơn. Nếu không phải mẹ Ngô mời tôi ăn, tôi đã về nãy giờ rồi. Thật may anh mở miệng trước. Cáo từ."Bạch Hiểu Nguyệt đứng dậy định đi về thì mẹ Ngô vội vàng hòa giải: “Được rồi đừng giận nữa. Con ngồi xuống ăn đi, Thiên Lâm không có ý gì đâu. Ăn xong rồi hãy về. Đừng lãng phí thức ăn"
Bạch Hiểu Nguyệt nhìn phần thức ăn của mình đúng là có chút tiếc, thức ăn ngon như vậy lại bị tên này làm cho hỏng hết.