⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc nói chuyện, ánh mắt cô ta nhìn chằm chằm cái túi giấy kia, càng nhìn lại càng thấy chữ viết bên trên quen thuộc đến cực điểm.
Bạch Nguyệt Khiết run rẩy vươn tay, "Anh có thể cho tôi cái túi kia không?"
Thi Vân Thường nhìn cái túi, lại nhìn ảnh chụp.
Con bài chưa lật của anh ta là ảnh chụp, có cái túi này hay không cũng không sao cả.
Do dự một hồi, Thi Vân Thường vẫn đưa túi cho cô ta.
Mặt trên là nét chữ bay lượn, mỗi nét đều thể hiện sự triền miên vô tận, mỗi chữ đều vô cùng phóng khoáng tiêu sái.
Chỉ sợ cho dù là ai nhìn thấy cũng phải thán phục một tiếng ︰ Chữ đẹp
Ai ngờ, Bạch Nguyệt Khiết nhìn thấy chữ trên đó, đôi con ngươi đột nhiên co rút, ngay sau đó, miệng lớn thở dốc một hồi, mặt đầy đau đớn ôm chặt lấy trái tim.
Lái xe thấy vậy, sắc mặt thoắt cái thay đổi lớn, hô lên︰ "Cô chủ "
Thi Vân Thường hoàn toàn không nghĩ tới, chỉ là một cái túi, lại khiến cho Bạch Nguyệt Khiết tái phát bệnh tim
Đang lúc còn mơ hồ không hiểu sao, anh ta đã bị tài xế đẩy ra, lảo đảo lùi về sau vài bước.
Bạch Nguyệt Khiết uống thuốc rồi, rất nhanh liền ổn định lại, sau đó giục lái xe nhanh chóng lái đi.
Trước khi đi lái xe còn trừng mắt lườm Thi Vân Thường một cái, sau đó mới nghênh ngang rời đi.
Trên xe.
Bạch Nguyệt Khiết không thể khống chế nổi run rẩy, hoảng sợ nói ︰ "Chú Liễu, là Đường Vũ, Đường Vũ trở lại, đây là chữ viết của Đường Vũ "
Chú Liễu nghe cô ta nói thế thì khẩn trương tấp vào lề đường dừng xe, nói ︰ "Sao có thể chứ, Đường Vũ đã sớm chết rồi "
"Ngoài Đường Vũ, không ai có thể làm thế này, " Bạch Nguyệt Khiết càng thêm sợ hãi hơn, giọng nói run rẩy, "Chú xem, tối hôm qua là tin nhắn không đầu không đuôi gửi đến, buổi sáng thì là tờ giấy ở đầu giường anh Lệnh Diễn, hiện tại còn có lá thư này, là Đường Vũ, nhất định là Đường Vũ trở về báo thù rồi "
"Không có khả năng, trái tim Đường Vũ đã bị cô dùng rồi, sao còn có thể trở về được, nhất định là có người đang giở trò đùa giai." Chú Liễu trấn an nói, "Nếu cô chủ sợ thì đúng là bị lừa rồi."
Bạch Nguyệt Khiết che trái tim mình, giống như đã bị thuyết phục, lẩm bẩm nói ︰ "Đúng, tiện nhân kia đã sớm chết rồi, là cháu tận mắt thấy xe cô ta bị đâm nát, não lòi cả ra ngoài, không có khả năng còn sống."
"Đúng thế, đừng tự dọa chính mình, hơn nữa, " Chú Liễu đè thấp giọng nói, "Nếu cô ta đã có thể chết một lần, vậy thì cũng có thể chết lần thứ hai."
"Phải, " Bạch Nguyệt Khiết tỉnh táo lại, "Cô ta vốn đáng chết, cô ta cướp mất anh Lệnh Diễn nhiều năm như vậy, trái tim này vốn nên trả cho cháu "
"Cô chủ nói đúng, " Chú Liễu an ủi, "Từ nhỏ đến lớn Đường Vũ đã tỏa sáng nhiều năm, cũng đã đến lúc đến phiên cô chủ rồi, thêm ba bốn năm nữa cô chủ lại phải đổi trái tim mới, trước khi tìm được trái tim mới, cô chủ nhất định phải giữ được tâm trạng tốt, biết không."
Bạch Nguyệt Khiết đã ổn định lại cảm xúc, bỗng nhiên trong đầu xuất hiện bóng dáng màu hồng đáng yêu, rõ ràng là kẻ đần độn, nhưng lại có được một gương mặt tinh xảo đủ để khiến tất cả phụ nữ phải ghen tỵ.
Đáy mắt Bạch Nguyệt Khiết thoáng qua sự độc ác, nói ︰ "Đúng vậy, có vài người sống cũng chỉ khiến bầu không khí thêm ô nhiễm, nên để cháu đến sống thay cô ta thì hơn."
………..
Lần đầu tiên đều cho anh ta
Bạch Nguyệt Khiết đã ổn định lại cảm xúc, bỗng nhiên trong đầu xuất hiện bóng dáng màu hồng đáng yêu, rõ ràng là kẻ đần độn, nhưng lại có được một gương mặt tinh xảo đủ để khiến tất cả phụ nữ phải ghen tỵ.
Đáy mắt Bạch Nguyệt Khiết thoáng qua sự độc ác, nói ︰ "Đúng vậy, có vài người sống cũng chỉ khiến bầu không khí thêm ô nhiễm, nên để cháu đến sống thay cô ta thì hơn."
Chú Liễu vui mừng gật đầu, ánh mắt lại nhìn về phía người trong gương chiếu hậu, "Thằng nhóc kia có vẻ khá thích cô chủ."
Thi Vân Thường giống như vừa đi ra khỏi biệt thự Thời Vũ Châu, phía sau còn có một cái đuôi nhỏ màu hồng phấn, cô gái trông có vẻ vô cùng yếu ớt mỏng manh, nhưng lại vô cùng khỏe mạnh.
Bạch Nguyệt Khiết nhìn thấy cô vẫn còn khỏe mạnh bình thường, trong lòng khó có thể áp chế được ghen tỵ cùng hâm mộ, "Chú Liễu, cháu đi nói với cô ta mấy câụ"
Chú Liễu lại lái xe quay về, lúc Thi Vân Thường nhìn thấy chiếc xe kia, trong mắt là vui mừng cùng thân thiết, thăm dò hỏi ︰"Nguyệt Khiết, em không sao chứ ?"
Tiếng nói vừa dứt, Bạch Nguyệt Khiết liền bước xuống xe.
Thi Vân Thường thấy cô ta bình thường thì âm thầm nhẹ nhàng thở ra, ân cần hỏi ︰ "Thân thể có khỏe không?"
Bạch Nguyệt Khiết thoáng gật đầu xem như trả lời, ánh mắt lập tức rơi vào Thi Mị phía sau anh ta, mặt đầy ý cười, "Thi Mị, đúng không?"
Giọng điệu dịu dàng kiến Thi Vân Thường vô cùng đố kỵ.
Người này đần độn, nhưng đúng là được đối xử thật tốt.
Chỉ thấy kẻ ngốc kia ngẩng mặt, nghiêng đầu tò mò nhìn cô ta.
Nụ cười trên mặt Bạch Nguyệt Khiết càng thêm dịu dàng, "Em biết chị là ai không?"
Thi Mị lắc đầụ
"Em có thể gọi chị là Bạch Nguyệt Khiết, chị lớn hơn em năm tuổi, em cũng có thể gọi chị là chị."
"Chị Bạch." Giọng nói của Thi Mị lanh lảnh ngọt ngào.
"Vừa mới gặp chồng em sao?"
"Chồng ư?" Thi Mị hỏi ngược lại.
"Đúng vậy, chồng em, anh ấy tên là Thời Lệnh Diễn, lần sau nhìn thấy anh ấy phải gọi là chồng, nghe chưa?"
Bạch Nguyệt Khiết nói rất dịu dàng, Thi Vân Thường thì lại nhíu mày.
Thời Lệnh Diễn chỉ hận sao không có người vợ này thì sao có thể để con nhóc này gọi là chồng được?
Chỉ sợ... sẽ trực tiếp ném nó ra ngoài đường mất
Bạch Nguyệt Khiết đây là không biết chuyện, hay là... Không, nhất định là không biết chuyện rồi
Nhất định không phải cô ấy cố ý đâu
Trong lòng Thi Mị thì cười khẩy, nhưng cái đầu thì nghiêng nghiêng, trông vô cùng ngây ngô trong sáng, gật đầu đáp︰"Vâng "
Bạch Nguyệt Khiết hết sức hài lòng, lấy ra một cái kẹo trong túi luôn mang theo, đưa cho cô, "Ngoan quá, tặng em làm quà khen thưởng."
Thi Mị giống như vô cùng vui vẻ, nở nụ cười ngọt ngào, lộ ra đôi má lúm đồng tiền, "Cảm ơn chị Bạch."
Bạch Nguyệt Khiết xoa đầu cô, "Đừng khách khí, chị có chút chuyện muốn nói với anh em, em qua bên kia chơi được không?"
Đáy mắt Thi Mị dần trở nên sâu hơn, nhưng trên mặt vẫn là nụ cười tươi như hoa, "Vâng "
Sau đó cô ngoan ngoãn xoay người, nụ cười trên mặt cũng dần biến mất.
Cái thân thể này của Thi Mị có thính lực vượt xa người thường, cô ngồi xổm trên mặt đất nhổ cỏ.
Bạch Nguyệt Khiết nói︰ "Chuyện hôm nay, hi vọng các anh đừng nháo lớn, cha của anh Lệnh Diễn đi sớm, ông Thời một tay nuôi anh ấy khôn lớn, tình cảm giữa bọn họ vô cùng sâu, nếu bởi vì chuyện này mà nháo đến không thoải mái..."
"Vậy em cứ không danh không phận đi theo anh ta sao " Thi Vân Thường quát to, "Lần đầu tiên em cũng cho anh ta, nhưng lại chỉ bằng lòng làm một kẻ thứ ba? Năm đó Đường Vũ còn sống thì không tính, hiện tại cô ấy cũng đã chết..."
"Vân Thường, " Bạch Nguyệt Khiết như có nỗi khổ khó nói, "Thật ra, tối hôm qua... Không phải em... Anh đừng tìm anh Lệnh Diễn gây rắc rối..."
Thi Vân Thường tan nát cõi lòng, "Sự thật đã bày ra ngay trước mắt, em còn nói giúp anh ta Nguyệt Khiết, rốt cuộc thì anh ta có gì tốt chứ "
Thi Mị nhịn không được chửi thầm ︰ "Đần độn."
…………
⬅ Trước Tiếp ➡