⬅ Trước Tiếp ➡
Chồng tôi tên Thời Lệnh Diễn
Bạch Nguyệt Khiết ra vẻ muốn nói lại thôi.
Thi Vân Thường lại gào lên ︰ "Anh cũng là đàn ông, trong phòng kia xảy ra cái gì anh biết rõ, em nói không phải em, thế trừ em ra thì còn ai vào đây?"
Thi Mị ngồi xổm trên mặt đất nhổ cỏ︰ Còn tôi đây này
Bạch Nguyệt Khiết không nói nữa, nước mắt ào ào rơi xuống.
Giọng điệu Thi Vân Thường trở nên nhẹ nhàng hơn, "Em yên tâm, anh sẽ đòi lại công bằng cho em, anh sẽ để cho người đời biết được bộ mặt thật của Thời Lệnh Diễn "
Thi Mị ︰ "..." Thật ‧ đần độn không thể nghi ngờ.
Nhưng không thể không nói, Bạch Nguyệt Khiết chơi chiêu này rất được.
Thi Vân Thường vốn định giấu bức ảnh kia làm lợi thế để trao đổi, nhưng vì một câu của cô ta mà muốn thẳng thừng tuyên bố
Thi Vân Thường thâm tình nói, "Nguyệt Khiết, em yên tâm, anh nhất định sẽ khiến em hạnh phúc."
"Vân Thường..." Bạch Nguyệt Khiết ra vẻ cảm động, "Cảm ơn anh..."
"Cô chủ, " Chú Liễu lên tiếng, "Cần phải về rồi."
Bạch Nguyệt Khiết lau nước mắt, "Vân Thường, em tiện đường đưa anh về nhé."
Thi Vân Thường có chút do dự, "Nhưng anh còn dẫn theo một kẻ ngốc..."
"Cô ấy là bà Thời đó, cứ để cô ấy ở đây đi, " Bạch Nguyệt Khiết nói ︰ "Để cho anh Lệnh Diễn thấy rõ bộ mặt thật của cô ấy cũng được."
Thi Vân Thường ngớ ra một phen, sau đó trong mắt tràn đầy cưng chiều, "Quả nhiên là Nguyệt Khiết, dám yêu dám hận, vậy thì nghe lời em."
Vì thế, Thi Mị trơ mắt nhìn ô tô đi xa ︰"..."
Mẹ nó cái đồ thiểu năng
Vứt một kẻ ngốc chẳng biết gì ở đây cho muỗi đốt, lại đặt hết tâm tư lên người kẻ độc ác, đã thế lại còn khen Bạch Nguyệt Khiết là dám yêu dám hận, cái tên Thi Vân Thường này còn đần hơn so với tưởng tượng của cô
Thi Mị thở phì phò vứt cỏ đi, chợt nghe thấy tiếng xe thể thao ở phía saụ
Cô xoay người, Ferrari màu đỏ mui trần táo bạo lái tới, bẻ lái xinh đẹp dừng trước cửa biệt thự.
Sáng sớm Đường Tịnh Minh bị Vân Độ dùng liên hoàn call gọi tới đoạt mệnh, tính tình có phần cáu kỉnh.
Vứt xe ở cửa, lúc này anh ta mới nhìn thấy bóng dáng màu hồng xinh đẹp ở cửa.
Trước mắt Đường Tịnh Minh sáng lên.
Anh ta còn chưa bao giờ gặp qua cô gái đáng yêu như vậy.
Hai cái tai thỏ dài màu trắng treo trên đầu, cái mũ màu hồng rộng rãi che hết non nửa khuôn mặt khiến cho gương mặt vốn bé nhỏ non nớt lại càng thêm mềm mại đáng yêụ
Khuôn mặt nhỏ nhắn còn chưa hết nét trẻ con, nhiều nhất là mười mấy tuổi
Đường Tịnh Minh tháo kính mắt xuống, vỗ vỗ tây trang, tự nhận là bày ra vẻ đẹp trai nhất, trên mặt là nụ cười tươi với cái răng khểnh mê người, "Ôi, người đẹp, sáng sớm ở đây là chờ anh hả?"
Thi Mị ︰ "..."
Ba năm không gặp, đầu óc cậu em họ này của cô lại có vấn đề rồi.
Đường Tịnh Minh thấy cô không nói lời nào, đi đến nói ︰ "Đứng ở đây tìm ai thế?"
Thi Mị nghiêng đầu khờ dại nói ︰ "Chị Bạch bảo tìm chồng."
Giọng nói đẹp đẽ ngọt ngào, mềm mại lại mang theo một chút trẻ con.
Cô vừa mở miệng, trái tim Đường Tịnh liền mềm nhun.
Anh ta kích động đến mức toàn thân nổi da gà, nhưng như sợ dọa đến cô gái nhỏ nên đành phải nhịn xuống kích thích, bắt được trọng điểm, "Chị Bạch?"
"Ừ " Thi Mị nghiêng đầu, lấy ra cái kẹo vừa được cho, "Kẹo."
Đường Tịnh Minh vừa thấy, là một viên chocolate đen.
Sản phẩm thuộc thương hiệu cao cấp của nước Đức, số lượng có hạn.
Kết hợp với chữ ‘chị Bạch’ kia, Đường Tịnh Minh lập tức nghĩ đến Bạch Nguyệt Khiết.
Khẽ chà xát tay, Đường Tịnh Minh rất vui ︰Bạch Nguyệt Khiết phúc hậu nhỉ Biết anh ta thích loại này nên để lại cho anh ta đây mà
Vì thế, Đường Tịnh Minh cười đến thấy răng không thấy mắt, chỉ vào mình nói︰ "Muốn tìm chồng hả, em thấy anh thế nào?"
Thi Mị nhịn xuống kích thích muốn đập cho anh ta mấy cái, cố gắng cười ngọt ngào nói, "Không phải..., chồng tôi tên Thời Lệnh Diễn."
Đường Tịnh Minh như gặp phải sét đánh ngang tai, "What?"
…………….
Đánh mất chính mình
Lúc Đường Tịnh Minh đưa Thi Mị vào cửa, trong lòng vừa loạn vừa xoắn xuýt.
Nhất là khi thấy Thời Lệnh Diễn một thân chính trang chuẩn bị đến công ty, lại càng cảm thấy thế giới này không công bằng, hùng hổ mở miệng︰ "Anh rể "
Thời Lệnh Diễn chậm rãi nhấp một ngụm cà phê, lạnh nhạt ừ một tiếng.
Khí thế hùng hổ của Đường Tịnh Minh nháy mắt liền biến mất, nhưng lại không cam lòng, chỉ chỉ Thi Mị phía sau, "Ai vậy? Sao cô ấy lại gọi anh là chồng?"
Thời Lệnh Diễn khẽ dừng động tác, ngước mắt lên nhìn bọn họ một cái.
Đường Tịnh Minh thì trông vô cùng uể oải.
Mà cô vợ ngốc của anh thì đang cười hì hì.
Đặt ly coffee xuống, Thời Lệnh Diễn bắt chéo chân dài, đơn giản tự thuật, "Anh và cô ấy kết hôn rồi."
Đường Tịnh Minh cảm thấy trái tim mình như bị đâm cho mấy nhát, vẻ mặt bi thương, "Cô ấy... Anh... Ối, từ từ, " Đường Tịnh Minh lập tức hoàn hồn, "Không phải anh... Cưới một kẻ đần độn sao?"
"Thì chính là cô ngốc này đó."
Chiếm được câu trả lời khẳng định, Đường Tịnh Minh liền quay đầụ
Thi Mị nhìn vẻ mặt này của anh ta, cuối cùng trong lòng cũng thoải mái, tay cầm viên chocolate đen lắc mạnh, cười ngây ngô với anh ta.
Lúc này Đường Tịnh Minh mới chú ý đến, từ đầu đến đuôi, cô gái này luôn cười quá đẹp đẽ ngọt ngào.
Hít thật sâu một hơi, Đường Tịnh Minh chưa từ bỏ ý định, xốc cái mũ của cô lên, "Nhìn thì rất bình thường mà, sao lại là kẻ ngốc chứ.”
Nhưng sau đó, Đường Tịnh Minh liền bẽ mặt.
Cũng không biết là hành vi cầm mũ chọc giận cô, hay là vì anh ta nói lời nào không đúng, cô đột nhiên hất tay anh ta ra, vẻ mặt muốn khóc túm chặt lấy cái mũ của mình.
Đường Tịnh Minh ︰ "..." Được rồi, anh ta tin, cô gái này thật không hề bình thường
Đường Tịnh Minh cảm thấy cực kỳ bi thương, anh ta ôm trái tim nhỏ ngồi xuống, "Anh rể, anh... khiến em cực kỳ thất vọng."
Sáng sớm đã nghe Vân Độ nói về chuyện xảy ra bên này.
⬅ Trước Tiếp ➡