⬅ Trước Tiếp ➡
"Không có khả năng, Thời Vũ Châu có hệ thống an toàn vô cùng chặt chẽ, nơi nơi đều là camera theo dõi và , hơn nữa hệ thống chống trộm cũng không phải hàng giả, trừ khi có vân tay, ánh mắt hoặc là mật mã, nếu không ai có thể vào chứ?" Vân Độ càng nói càng cảm thấy không thể tin nổi, "Huống chi, mật mã của Thời Vũ Châu chỉ có cậu và Đường Vũ biết, nhiều năm qua chưa ai từng nhắc đến, có phải... cậu uống nhiều, nên mới... quên đóng cửa không?"
Thời Lệnh Diễn nhíu chặt lông mày, cài xong chiếc cúc áo cuối cùng, rồi bước ra khỏi căn phòng.
Chuyện tối hôm qua, anh hoàn toàn không có tí ấn tượng nào.
Cảm giác duy nhất chính là vui sướng sau ba năm mới cảm nhận được, đó là lần đầu tiên từ khi Đường Vũ chết, anh mới khai trai.
Trong lúc giãy giụa, anh cảm nhận được, người phụ nữ kia rất giống Đường Vũ.
Bất luận là mùi nước hoa trên người, hay chất giọng lười biếng gọi tên anh, còn cả... dáng vẻ phóng túng khi cưỡi trên người anh, đều giống cô như đúc.
Nhưng người phụ nữ kia thật sự là lần đầu tiên.
Chỉ bằng điểm này, Thời Lệnh Diễn đã có thể chắc chắn tuyệt đối không phải là Đường Vũ.
Huống chi...
Đường Vũ đã đi được ba năm rồi.
Không có khả năng trở lại.
Vân Độ không nghe thấy câu trả lời của Thời Lệnh Diễn, trong lòng có phần chán nản, nói ︰ "Tôi chỉ cảm thấy khả năng không đóng cửa là rất lớn, nếu có người xông vào, Đường Tịnh Minh bên kia đã sớm nhận được cảnh báo, cái danh hacker hàng đầu Trung Quốc cũng không phải giả..."
Sau đó Vân Độ nói gì, Thời Lệnh Diễn đã không còn nghe thấy nữa.
Bởi vì, trong phòng của anh không biết từ lúc nào đã nhiều thêm một người.
Một thiếu nữ toàn thân màu hồng nhạt, đang ngồi cạnh mép giường của anh, không biết vớ được Okamoto 003 ở đâu, đang chơi vui đến quên trời quên đất.
……….
Quên mất Thi Mị
Giống như nhận ra chủ nhân đã phát hiện, thiếu nữ ngồi trên thảm trải sàn ngẩng đầu lên, chiếc mũ rộng che khuất nửa bên mặt của cô, chỉ để lộ ra nửa gương mặt và một con mắt.
Lúc nhìn thấy Thời Lệnh Diễn, thiếu nữ với ánh mắt sáng long lanh, nhếch môi ngây ngô nở nụ cười, lộ ra răng nanh trắng tinh sạch sẽ.
Con mắt để lộ ra, giống như ánh đèn thủy tinh, sáng ngời, khí chất trong suốt quá mức sạch sẽ, khiến cho Thời Lệnh Diễn cảm thấy cô cùng món đồ trong tay không hợp nhaụ
Bên kia Vân Độ còn nói gì đó, Thời Lệnh Diễn hoàn toàn không nghe được, chỉ nói︰ "Bảo Đường Tịnh Minh đến đây một chuyến."
Vân Độ đang lải nhải liền ngẩn ra, "Cái gì?"
Nhưng, điện thoại đã bị cắt đứt.
Thời Lệnh Diễn đặt điện thoại sang bên, ngồi xổm xuống, giơ tay cướp mất đồ trong tay Thi Mị, thuận tiện vứt vào thùng rác.
Thi Mị thấy vậy, cái miệng liền méo xệch, một đôi mắt bồ câu long lanh ánh nước ấm ức nhìn anh.
Thời Lệnh Diễn có chút đau đầu, trực tiếp đứng lên, giơ tay nhấc cái mũ rộng rãi sau lưng cô, không kiên nhẫn nói ︰ "Ra ngoài."
Thi Mị ︰ "Hu hu hu hụ.."
Đời này Thời Lệnh Diễn ghét nhất chính là nhìn thấy phụ nữ khóc.
Huống chi, đây còn là một kẻ ngốc không biết gì.
Gân xanh trên huyệt Thái Dương của Thời Lệnh Diễn nhảy lên, trực tiếp xách cô như xách một con gà con, ném từ trong phòng ra ngoài.
Thi Mị trực tiếp bị vứt ở trên ghế sofa, liền lớn tiếng khóc lên.
Thời Lệnh Diễn nhịn xuống kích thích muốn đá cô ra khỏi cửa, đóng sầm cửa phòng lại, ngăn cản tạp âm bên ngoài.
Lúc người nhà họ Thi ra khỏi Thời Vũ Châu, vô cùng vui vẻ lái xe rời đi, nhưng chạy được nửa đường, Uông Thuyên Hà đột nhiên vỗ tay một cái, hô to ︰ "Thôi xong, quên mất Thi Mị ở đó rồi "
Nói ra, đây cũng chẳng phải lần một lần hai.
Nhưng bây giờ, tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt.
"Chuyện này mà cũng quên được sao, sao bà lại để con ở đấy " Thi Học Bạch kích động nói.
Uông Thuyên Hà cũng bày ra dáng vẻ như sắp khóc, nói ︰ "Tôi cũng không biết, Thi Mị quá ngoan, một chút cảm giác tồn tại cũng không có, sao tôi có thể nhớ đến nó được, mấy người đều không nhớ rõ sao "
"Được rồi, hiện tại tìm ai đi đón nó trở về đi, bằng không chọc giận cậu Thời rồi, chúng ta đều phải chết "
Tất cả mọi người đều biết, nhưng có ai muốn làm chim đầu đàn đâu?
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng Thi Vân Thường liền giãy giụa, nói ︰ "Con đi."
Thuận tiện, anh ta cũng có chuyện muốn hỏi Bạch Nguyệt Khiết.
Thi Vân Thường rất nhanh liền xuống xe, theo đường cũ trở về Thời Vũ Châu, từ xa đã thấy xe Bạch Nguyệt Khiết đang đi đến đây.
"Nguyệt Khiết, " Thi Vân Thường gọi cô ta lại, một đường chạy đến, "Em chờ một chút."
Bạch Nguyệt Khiết dừng xe lại, hạ cửa kính xe xuống.
Bên trong xe, Bạch Nguyệt Khiết lộ ra nửa gương mặt, nhìn về phía Thi Vân Thường.
Thi Vân Thường không cam lòng vùng vẫy, nó ︰"Em thật sự... và Thời Lệnh Diễn, ừm, có quan hệ kia sao?"
Bạch Nguyệt Khiết nhìn anh ta, không lên tiếng.
Dáng vẻ này ở trong mắt Thi Vân Thường, chính là thừa nhận.
Thi Vân Thường cười khổ một tiếng, "Thời Lệnh Diễn không có khả năng ly hôn trong thời gian ngắn, ông nội anh ta sẽ không đồng ý, em vẫn muốn làm tình nhân bí mật sao?"
Bạch Nguyệt Khiết vẫn im lặng không nói.
Thi Vân Thường càng không cam lòng, lấy ra túi giấy ố vàng sáng sớm nhặt được, nói︰ "Em muốn lợi dụng bọn anh, quậy lớn chuyện đúng không? Cho nên đặt cái này ở trước cửa nhà anh, chính là muốn bọn anh giúp em ép anh ta "
…………..
Bệnh tim tái phát
Ánh mắt Bạch Nguyệt Khiết rơi vào trên túi giấy kia, bên trên là chữ viết bằng bút máy, nét bút vô cùng quen thuộc.
Thi Vân Thường thấy cô ta có phản ứng này, lại càng chua xót hơn, "Nhưng chắc em không nghĩ tới nhỉ, nhà bọn anh căn bản không định quậy lớn chuyện, hơn nữa em cũng không đủ thông minh, nếu da mặt em dày hơn một chút, thì nên chụp cả mặt em vào, thế mới có chứng cứ xác thực, đến lúc đó Thời Lệnh Diễn có muốn dứt cũng không dứt ra được."
"Đó là cái gì?" Bạch Nguyệt Khiết hỏi.
Thi Vân Thường chỉ coi như cô ta đang giả vờ ngốc, rút bức ảnh ra, giơ lên trước mặt Bạch Nguyệt Khiết.
Trên ảnh rõ ràng là hình ảnh vô cùng táo bạo của Thời Lệnh Diễn
Tuy không chụp đến bộ vị quan trọng, nhưng nội dung là gì vừa nhìn liền hiểụ
Bạch Nguyệt Khiết trừng mắt, giơ tay muốn chộp lấy, nhưng lại bị Thi Vân Thường tránh thoát.
Thi Vân Thường nhìn cô ta, trong mắt đều là thất vọng, "Anh không thể trả lại cho em, Thời Lệnh Diễn đại khái không biết bọn anh còn ảnh này, đây là con bài chưa lật của nhà anh, đây cũng là nhờ ơn em."
"Không phải tôi, " Trên mặt Bạch Nguyệt Khiết là sự sợ hãi, "Ảnh không phải tôi chụp, cũng không phải tôi gửi..."
⬅ Trước Tiếp ➡