Quả nhiên, cô liền nghe được tiếng nói chuyện của bọn họ.
"Làm như vậy, ngài Thời sẽ tức giận đó..." Thi Học Bạch có chút do dự.
Vẻ mặt Uông Thuyên Hà chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, "Tức giận thì đã sao, bên ngoài... người là cậu ta, đuối lý cũng là cậu ta, chúng ta phải nhanh chạy đến đó, bắt tại trận biết đâu lại đòi được chút chút "
"Vậy nếu lỡ không bắt được thì sao?" Thi Học Bạch vẫn sợ.
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Thi Vân Thường︰"Chúng ta dẫn cả con ngốc kia đến, nếu không bắt được thì cứ giả vờ như dẫn nó đến, con ngốc kia vốn là vợ anh ta, đến lúc đó vứt nó ở đó luôn, chúng ta đi là việc của chúng ta, ai biết là chúng ta đến bắt gian đâu?"
Ý tưởng này nhất thời nhận được sự tán thưởng của mọi người.
Nhưng Thi Học Bạch vẫn sợ, quyết định gọi cả em trai và em dâu đến.
Nghe thấy tiếng động, Đường Vũ lập tức nằm về trên giường giả bộ ngủ.
Quả nhiên, Uông Thuyên Hà nhanh chóng đi tới, trực tiếp xốc chăn của cô lên, hô ︰ "Dậy, dẫn chị đi gặp chồng mình."
Trên mặt Thi Mị là vẻ mờ mịt, cứ thế bị người ta kéo xuống giường.
……………
Bắt gian
Nửa giờ sau, Thời Vũ Châu
Bạch Nguyệt Khiết siết chặt tờ giấy phát hiện được ở đầu giường Thời Lệnh Diễn, tim đập cực nhanh.
Cô ta chắc chắn, Thời Lệnh Diễn nhất định không biết sự tồn tại của tờ giấy này, nếu không chắc chắn sẽ không trấn định như vậy.
Bởi vì... đây quả thật là chữ viết của Đường Vũ.
Nhưng vào ba năm trước, thiên tài âm nhạc có nổi tiếng như mặt trời ban trưa đột nhiên qua đời, hơn phân nửa làng giải trí vì chuyện này mà tiếc thương, Cho đến nay, những fan cuồng vẫn luôn đồn đại những tin tức về cô.
Người này đã sớm chết, không có khả năng gửi tin nhắn cho cô ta, càng không thể viết ra tờ giấy này
Nhất định là có người đang giở trò đùa giai
Ai lại nhàm chán giở trò đùa giai này?
Mồ hôi lạnh chảy dọc trên trán Bạch Nguyệt Khiết, không hiểu sao một luồng khí lạnh xộc từ gan bàn chân lên tận não, khiến cô ta có cảm giác như phía sau cô ta còn có người đứng.
'Rầm '
Thình lình vang lên một tiếng động khiến Bạch Nguyệt Khiết sợ tới mức thót tim.
Cô ta theo tiếng nhìn lại, không biết từ lúc nào cánh cửa lớn mang phong cách châu Âu đã bị hé ra một khe hở, một cái đầu với gương mặt trắng nõn lấp ló sau cánh cửa, cặp mắt to tròn long lanh ánh nước đang nhìn cô ta chằm chằm, dưới ánh nước long lanh ấy là ý lạnh, bao hàm ẩn ý vừa có chút xót xa lại có vẻ cười như không cười nhìn cô ta.
Bạch Nguyệt Khiết bất ngờ không phòng bị chống lại một đôi mắt như vậy, toàn thân run rẩy dữ dội thét chói tai ra tiếng ︰"Á á "
"Quả nhiên có phụ nữ ở trong này " Tiếng đàn ông truyền đến, trong lúc mơ hồ mang theo vui sướng, nhưng sau đó lại giả bộ như giận giữ, hô lớn ︰ "Cái tên Thời Lệnh Diễn thật đúng là kỳ cục, rõ ràng đã kết hôn rồi mà còn ăn chơi đàng điếm bên ngoài "
Cánh cửa vốn khép hờ liền bị đá mạnh ra
Hai đôi vợ chồng trung niên cùng hai người trẻ tuổi.
Trẻ tuổi là một nam một nữ.
Nam là bạn học thời đại học của Bạch Nguyệt Khiết, Thi Vân Thường.
Người còn lại, là một cô gái tuổi không lớn lắm.
Tiết trời đã vào thu, trên người cô gái mặc một bộ áo ngủ con thỏ bằng nhung màu hường, cái mũ liền áo che ở trên đầu, hai cái tai thỏ cụp xuống trông vô cùng chói mắt.
Toàn thân bị bọc kín mít, chỉ lộ ra một gương mặt trắng quá mức cho phép.
Rõ ràng là mặt mộc không trang điểm, nhưng ngũ quan lại tinh xảo như trời vẽ.
Nhất là đôi mắt kia, to tròn ngập nước, đang tò mò nhìn trái nhìn phải, dáng vẻ khờ dại lại mê mang, nhút nhát trốn ở sau lưng một người phụ nữ nhìn cô ta.
Bạch Nguyệt Khiết thấy vậy, trong lòng liền sáng tỏ.
Nói vậy đây chính là con ngốc trong truyền thuyết kia rồi.
Nhưng không ai phát hiện ra, lúc kẻ đần độn này thấy Bạch Nguyệt Khiết, trong mắt ngập tràn lạnh lẽo, u ám, thấy cô ta nhìn về phía mình, cô cụp mắt, khôi phục lại dáng vẻ ngoan ngoãn ngây ngô trong quá khứ.
Thi Mị nghĩ, Bạch Nguyệt Khiết quả nhiên vẫn giống như trước kia.
Quanh thân tỏa ra khí chất gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, vẻ ngoài nhỏ nhắn thuần khiết, làn da trắng xanh vì quanh năm phải làm bạn với bệnh tim càng khiến cô ta thêm mềm mại đáng thương.
"Nguyệt Khiết?" Thi Vân Thường nhìn thấy Bạch Nguyệt Khiết thì hít vào một hơi, vui sướng giữa hai đầu lông mày cũng biến mất không thấy tung tích, "Em lại..."
Thi Vân Thường còn chưa dứt lời, người phía sau đã vọt vào trong.
Bạch Nguyệt Khiết kinh hoàng, vội vàng đi ra phía trước, muốn ngăn cản Uông Thuyên Hà lao về phía trước, nhưng, đã muộn.
Cửa phòng ngủ trực tiếp bị đẩy ra, trong căn phòng to lớn, giường chiếu hỗn loạn, trên khăn trải giường nhàu nhĩ loang lổ vết máu, trước đó không lâu đã xảy ra chuyện gì, không cần nói cũng biết
Tiếng nước tí tách vang lên trong phòng tắm, không thể nghi ngờ gì chính là người đàn ông đang tắm sau khi được nếm trải vui sướng cực hạn
………..
Ba năm
"Hay cho một kẻ bạc tình " Uông Thuyên Hà vỗ tay một cái, lớn tiếng kêu lên ︰ "Lúc trước Thi Mị nhà chúng tôi vì cứu cậu mà thiếu chút nữa vứt luôn cả mạng sống, hiện tại cưới nó vào cửa còn chưa được nửa năm, cậu đã có người mới bên ngoài..., các người thật bắt nạt nhà họ Thi chúng tôi không có ai sao?"
"Hiện tại đầu óc Thi Mị không được tốt, tất cả đều do cậu ban tặng, nhưng cậu ném nó ở nhà cũ cũng thôi, lại còn dám ngoại tình, tôi nhổ vào, quả thực chính là tên súc sinh " Thi Học Bạch lớn tiếng nói, giọng nói hùng hậu, chỉ hận không thể xuyên thủng trần nhà.
Thi Vân Thường nhìn những dấu vết trên giường, ánh mắt rung động, quả đấm nắm chặt rồi buông, buông rồi lại nắm chặt, nhìn Bạch Nguyệt Khiết, đau lòng nói ︰ "Nguyệt Khiết, sao em có thể... Làm ra loại chuyện này, em lại trao lần đầu tiên cho em rể của anh..."
Thi Vân Thường quá hiểu những thứ này đại diện cho điều gì, đau lòng qua đi chính là điên cuồng ghen tỵ với Thời Lệnh Diễn.
Bạch Nguyệt Khiết là ánh trăng sáng trong lòng biết bao nhiêu người, dáng vẻ xinh đẹp, tính cách dịu dàng, nếu không phải có bệnh tim, chỉ sợ là người theo đuổi đã đạp phá cả bậc cửa.
Nhưng nữ thần trong lòng muôn vàn người đàn ông, lại lên giường với Thời Lệnh Diễn
Trước kia anh yêu Đường Vũ, Đường Vũ trở thành vị hôn thê của anh.
Hiện tại ngay cả Bạch Nguyệt Khiết cũng rơi vào tay giặc
Rốt cuộc thì anh muốn chiếm bao nhiêu nữ thần nữa thì mới vừa lòng đây
Tiếng nước trong phòng tắm im bặt, bầu không khí thoáng chốc chìm vào yên lặng.
Người nhà họ Thi vốn hùng hổ, khoảnh khắc nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra, đều kìm lòng không được mà đứng thẳng người, sống lưng trước sau như một thẳng tắp, chờ đợi sự xuất hiện của anh.
Nhưng Thi Vân Thường là người phản ứng lại đầu tiên, anh ta vừa quẫn bách vừa tức nhắc nhở những người khác.
Lúc này bọn họ mới phản ứng kịp, nhớ ra mục đích đến đây là gì, trên mặt lại bày ra vẻ giận giữ.
Ánh mắt của Thi Mị cũng rơi vào bóng dáng quen thuộc trước cửa nhà tắm kia, dáng người hoàn mỹ đã từng liều chết triền miên trên giường với cô.
Thời Lệnh Diễn vừa mới tắm rửa xong, mái tóc đen hơi xoăn còn đang nhỏ nước, trên người mặc một bộ áo ngủ tơ tằm màu đen, đai lưng buộc tùy ý lỏng lẻo, lộ ra cơ ngực cùng với một phần cơ bụng săn chắc.
Nước trên người còn chưa lau khô, chất vải mỏng dán vào đường cong cơ bắp rõ ràng, vừa khéo để lộ ra dáng người nổi trội hoàn mỹ hơn người của anh.