⬅ Trước Tiếp ➡
Xe đâm mạnh vào cái gì đó, Đường Vũ lập tức tỉnh táo.
Cô ngẩng đầu, trước mắt là một chiếc xe thể thao màu đen.
Chiếc xe quen thuộc, biển số cũng quen thuộc.
Cửa xe được mở ra, là một người quen thuộc đi xuống.
Xung quanh vô số xe cộ qua lại, tới lui.
Người nọ đứng ngược sáng, mặt không chút thay đổi đứng giữa dòng xe cộ.
Đường Vũ khó tin nhìn anh, mắng ︰ "Thời Lệnh Diễn, anh điên à, nơi này là đường cao tốc, anh không muốn sống nữa sao "
Nhưng mà, Thời Lệnh Diễn như không nghe thấy, rút ra một khẩu súng từ trong ngực
Họng súng đen nhánh, nhắm ngay mi tâm cô.
Đường Vũ tận mắt thấy khẩu hình miệng của Thời Lệnh Diễn nói ra ba từ ︰ Anh xin lỗi.
Đôi con người của Đường Vũ co rút lại, đột nhiên, cô nhớ tới trong lúc vô tình mẹ có nói một câu ︰ ‘Con biết không, thanh mai trúc mã của A Lệnh nhà con, chính là con bé tên Bạch Nguyệt Khiết kia ấy, hình như nó bị bệnh tim sắp chết, ôi, thật đáng thương, nhưng con nói xem có phải quá kỳ diệu rồi không, mẹ con bé đó nói trái tim của con và trái tim của nó có độ tương thích vô cùng cao, thật buồn cười..., trái tim không còn thì người cũng chết, chẳng lẽ lấy mạng của con để đi đổi mạng cho nó sao?'
Đường Vũ tận mắt thấy anh lên nòng bóp cò, ngay sau đó, trái tim cô co thắt lại, đau đớn gần như hít thở không thông.
Thì ra, đây mới là mục đích của anh...
Đau đớn khó có thể kìm nén được đè nặng lên cô.
Thoáng chốc, viên đạn xuyên qua cửa kính xe, tiếng thủy tinh vỡ vụn cùng cơn đau nhức không chút lưu tình cắn nuốt cô.
...
Đường Vũ bật tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa cả người.
Từ nửa tháng trước, mỗi khi mơ thấy cảnh này, trái tim Đường Vũ lại thoáng đau nhói.
Nửa tháng trước, cô vốn tưởng mình cứ thế xong đời, nhưng khi một lần nữa mở mắt ra, thời gian đã là ba năm saụ
Chẳng qua Đường Vũ đã không còn là Đường Vũ nữa, bây giờ cô tên Thi Mị.
Một cô gái 23 tuổi, nhưng lại là một kẻ ngốc có chỉ số thông minh dừng lại lúc 5 tuổi, đồng thời cũng là... người vợ hiện tại của Thời Lệnh Diễn.
Mà kẻ ngốc Đường Vũ vốn cho rằng bản thân sắp bước vào cung điện hôn nhân, sẽ trải qua cuộc sống hạnh phúc cả đời, lại được báo tang vào ba năm trước, nguyên nhân cái chết  là ︰ Lái xe trong lúc buồn ngủ, lỡ nhầm chân ga thành chân phanh, dẫn đến mất tự chủ đâm vào lan can, chết ngay tại chỗ.
Người người đều ca tụng Thời Lệnh Diễn có tình có nghĩa, nhịn đau đè xuống tình cảm chân thành, hiến tim người yêu cho người cần.
Nhưng không ai biết, ca phẫu thuật ghép tim đó, chính là một mạng đổi một mạng.
Mà người đàn ông kia, dùng mạng của cô để đổi lấy mạng của Bạch Nguyệt Khiết.
…………..
Thi Mị
Đường Vũ nhìn đồng hồ báo thức, sáng sớm 6 20, thời gian vừa đúng.
Chịu đựng đau đớn trên người, cô đứng dậy vươn vai, đêm qua phóng túng khiến cô mệt mỏi không chịu nổi, thân thể mới biết mùi đời cũng không hơn gì.
Nhưng, cô tin nó rất đáng.
Người dối trá, mặt nạ sớm hay muộn cũng sẽ bị kéo xuống, công bằng tại trời.
Thời Lệnh Diễn, Bạch Nguyệt Khiết, Đường Vũ tôi đã trở lại.
Lúc Thi Mị hai tuổi, cô bị mang đến chỗ bác cả Thi Học Bạch làm con nối dõi trên danh nghĩa.
Ở trong nhà này, cô là người thừa.
Dư thừa đến mức lúc cô bởi vì cứu người mà mạng sống treo lơ lửng, lại bị người mà cô gọi là mẹ hai mươi năm trời rút bình thở oxi.
Chẳng qua Thi Mị chết không thành dẫn đến não bộ thiếu dưỡng khí, lúc tỉnh lại chỉ số thông minh bị thiếu hụt.
Sau mới phát hiện ra, người Thi Mị cứu chính là Thời Lệnh Diễn
Ai chẳng biết, Trung Quốc có một nhà đầu tư trẻ tuổi xứng danh thiên sứ.
Tuổi trẻ đầy hứa hẹn, ánh mắt độc đáo, tiếng lành vang xa.
Người được anh giúp nhiều vô số kể, trong đó bao gồm có Bạc Khuyết – một trong 4 con rồng lớn của Trung Quốc.
Mà người khiến bọn họ tôn kính nhất, chính là Thời Lệnh Diễn.
Cái tên Thời Lệnh Diễn này, nhanh chóng trở thành thần thoại được lan truyền khắp Trung Quốc.
Vì thế 'mẹ' Uông Thuyên Hà dẫn theo người một nhà chậm rãi tìm đến cửa, vốn chỉ muốn kiếm chút tiền, ai ngờ vừa đến nhà người ta, ông cụ Thời liền quyết định luôn chuyện hôn nhân của Thi Mị.
Uông Thuyên Hà mừng rỡ như điên, âm thầm đếm số tiền sắp rơi vào túi.
Chẳng qua, nhà họ Thi càng có được nhiều thì lòng tham càng không đáy.
Mấy ngày hôm trước bọn họ lại tìm tới nhà họ Thời, ông cụ Thời liền mất kiên nhẫn, nói thẳng ︰ Những gì nên cho Thi Mị, nhà họ Thời đã cho không ít, nếu cô còn muốn đòi tiền thì đi tìm cháu tôi đi.
Lần này, nhà họ Thi liền thấy khó xử không thôi.
Thời Lệnh Diễn là ai?
Có tiếng là không dễ chọc
Nếu chọc giận vị trẻ tuổi tài cao này, chẳng phải sau này bọn họ sẽ khó sống hay sao?
Nhưng đang trong lúc bế tắc, chuyện lại có thay đổi.
Mỗi sáng cứ 6h30 phút, con trai Thi Vân Thường của Thi Học Bạch đều ra ngoài chạy bộ.
Ngay lúc định ra ngoài, bỗng nhiên thấy ở cửa cách đó không xa có đặt một cái túi giấy vàng ố.
Bên trên viết ︰Chứng cứ Thời Lệnh Diễn... bên ngoài.
Trái tim Thi Vân Thường nhảy dựng lên, anh ta lập tức khom lưng nhặt thư lên.
Thứ trong thư rất đơn giản, chỉ có hai bức ảnh.
Nhưng hình ảnh lại khiến Thi Vân Thường phải tặc lưỡi.
Thời Lệnh Diễn nằm ở trên giường không mảnh vải che thân, lộ ra bộ vị nào đó bao gồm cả tuyến nhân ngư.
Trên cổ, trên ngực tất cả đều là dấu vết mờ mờ, nhìn ảnh thì chắc được chụp vào lúc nửa đêm dưới ánh đèn mờ nhạt.
Mà ngay bên người Thời Lệnh Diễn, một cánh tay trắng nõn đến phát sáng đặt cùng với màu da bánh mật của Thời Lệnh Diễn tạo thành tương phản cực lớn.
Vừa nhìn thời gian liền thấy, đây còn không phải là ngày hôm nay sao?
Trái tim Thi Vân Thường nhảy dựng lên, không thèm chạy nữa mà trực tiếp xoay người trở về nhà.
Đường Vũ tính thời gian, lặng lẽ mở ra một khe cửa nhỏ.
⬅ Trước Tiếp ➡