Nhưng càng khiến người ta chú ý hơn chính là làn da nơi cổ màu bánh mật, loáng thoáng những dấu vết mờ ám vô cùng bắt mắt
Tối hôm qua cô đã phát hiện, so với năm đó, dáng người anh đã gầy đi rất nhiều, trong lúc giơ tay nhấc chân luôn để lộ ra khí thế ung dung cao quý.
Cho dù có rơi vào tình cảnh khó xử, Thi Mị cũng không thấy chút rối rắm nào trên người anh.
Ba năm trôi qua, anh dường như càng thêm thành thục, cũng càng thêm cao thâm.
Vừa thấy anh, Uông Thuyên Hà đã bày ra dáng vẻ bị tức không nhẹ, sải bước tiến lên hất tay áo, nói︰ "Họ Thời kia, cậu đừng cho là chúng tôi không làm gì được cậu, hiện tại cậu đã cưới vợ rồi, " Nói xong, bà ta liền kéo Thi Mị vẫn luôn yên tĩnh như gà lại, "Hiện tại cậu đứng trước mặt vợ mình, nói cho con bé biết, những thứ này, những thứ này, cả những những thứ này nữa Tất cả là cái gì hả "
Mọi người theo hướng bà ta chỉ, theo thứ tự là chăn giường hỗn loạn, dấu hôn trên cần cổ và bao cao su bị vứt trong thùng rác.
Bị Uông Thuyên Hà túm lấy hai cái tai thỏ, Thi Mị như bị nắm đến phát đau, giận méo miệng hu hu hai tiếng, giơ tay túm lấy tay Uông Thuyên Hà.
Cách đó không xa Bạch Nguyệt Khiết nhìn thấy thứ đồ đã sử dụng bị vứt vào thùng rác, cô ta vô thức nắm chặt tay, sắc mặt dần trắng bạch, trong mắt nổi lên từng đợt không cam lòng.
………….
Phân công hợp tác, châm ngòi thổi gió
Mà khi tất cả ánh mắt đều tập trung trên người Thời Lệnh Diễn, anh lại chỉ lạnh nhạt liếc bọn họ một cái, sau đó liền không coi ai ra gì đến ngồi xuống trên sofa trong phòng, tiện tay rút một cây thuốc lá trong hộp ra, thuận tay quẹt diêm, chậm rãi đốt, phun ra một ngụm khói rồi mới ngẩng đầu lên.
Trong lòng Thi Vân Thường sinh ra một loại cảm giác bị khuất nhục như có như không, anh ta nắm chặt tay thành quyền, cắn răng nói ︰ "Cậu tốt nhất nên giải thích cho chúng tôi biết, chuyện này là như thế nào "
Thời Lệnh Diễn thở ra một vòng khói, hơi nhíu mày, cười nhạt ︰ "Ai cho các người vào đây?"
Giọng nói cũng không lớn, mang theo ý cười như có như không.
Nhưng lại không thể xem thường ý cười này, bởi vì nó lạnh như sương.
Thi Học Bạch thấy thái độ này của Thời Lệnh Diễn, trong lòng thầm kêu không ổn.
Thời Lệnh Diễn là loại người nào?
Không chỉ là sự tồn tại hết sức quan trọng của Nhạn Thành, mà còn là của cả nước Trung Quốc
Đắc tội với nhân vật như thế, không thể nghi ngờ gì chính là rất không lý trí.
Nhưng...
Đây cũng chính là cơ hội duy nhất của bọn họ.
Chỉ cần hạng mục kia có thể xoay ngược tình thế, bọn họ liền có thể đứng vững trước mặt Thời Lệnh Diễn, đến lúc đó, còn cần sợ anh sao?
Nghĩ vậy, trong lòng người một nhà họ Thi đều tràn đầy nhiệt huyết.
Uông Thuyên Hà túm tay Thi Mị, vô cùng nhuần nhuyễn bày ra vẻ mặt phẫn nộ khi phát hiện con gái mình bị phản bội, gào thét ︰"Sao vậy, dám làm lại không dám nhận hả, kẻ thứ ba này có thể tiến vào, còn Thi Mị nhà chúng tôi, người làm vợ chính lại không được vào? Cậu Thời này, tôi nghĩ đến cậu là do một tay ông cụ Thời nuôi lớn, lại từng làm quân nhân, cho nên không cần lo lắng về nhân phẩm của cậu, nhưng không nghĩ đến cậu cũng chỉ thế thôi "
Thi Học Bạch nhìn sườn mặt tinh xảo hoàn mỹ đến không thể hoàn mỹ hơn của Thời Lệnh Diễn, trong lòng chột dạ, lôi kéo vợ mình.
Ai ngờ Thi Vân Thường cũng gia nhập trận doanh chất vấn, nói ︰ "Nếu ông cụ Thời mà biết cậu làm chuyện vô liêm sỉ như vậy, chắc chắn sẽ rất thất vọng "
Chú ba nhà họ Thi đứng bên cạnh yên tĩnh rất lâu mới thất vọng nói ︰ "Quả thật là không nên vậy, nếu để chuyện này truyền ra ngoài... nhà họ Thời sẽ mất thể diện hơn cả nhà chúng ta."
Thím ba nhà họ Thi thì lại là vẻ mặt tiếc hận, cảm thán nói ︰ "Nhưng nói cho cùng thì tuổi tâm lý của Thi Mị cũng chỉ có 5 tuổi, ai có thể làm gì với một đứa bé 5 tuổi cơ chứ, cậu Thời…. bên ngoài là chuyện về tình về lý đều có thể tha thứ, nhưng... chỉ sợ ông cụ bên kia sẽ khó nói đi."
Thi Mị phối hợp ngẩng đầu, lộ ra vẻ mặt mờ mịt.
Trong lòng thì bội phục sát đất với người một nhà này.
Ăn ý mười phần, phân công chính xác rõ ràng.
Một đôi vợ chồng gây chuyện mà mặt không đỏ, một đôi vợ chồng vào vai phản diện nhưng lại giả bộ làm người tốt, còn Thi Vân Thường kia thì châm ngòi thổi gió, thêm mắm dặm muối.
Quả nhiên, chọn bọn họ tới làm chuyện này vô cùng thỏa đáng.
Phải biết rằng, gia giáo nhà họ Thời rất nghiêm khắc, ông cụ Thời là một lão già thông thái rởm, bảo thủ không chịu thay đổi, trong cuộc đời chỉ coi trọng nhất là giáo dưỡng và thể diện.
Mà nhóm người này nói mấy câu đều không rời khỏi ông cụ, nói gần nói xa ý chính là ︰ Nếu cậu không cho chúng tôi một cách giải quyết êm xuôi, chúng tôi sẽ đến trước mặt ông nội cậu mách
Bạch Nguyệt Khiết nhìn người nhà họ Thi kẻ xướng người hoạ, đáy lòng thoáng qua tức giận, đồng thời còn có khinh thường người một nhà này nữa.
Cô ta theo bản năng nhìn về phía người đàn ông đang bị mọi người nhìn chằm chằm, mục đích là muốn nhìn ra một chút cảm xúc giống mình trên mặt anh.
Nhưng không có.
Thời Lệnh Diễn ngồi ở trên ghế sofa, khói trắng lượn lờ quanh ngón tay anh, sau đó lặng yên không tiếng động phảng phất qua mặt anh, khiến cho người đàn ông vốn đã khó đoán ý lại càng thêm thần bí.
Khóe mắt Thời Lệnh Diễn giống như cười, lại tựa như không có, anh thoáng nhướng mày, nói, "Nói xong rồi?"
…………
Bồi thường
Đây là câu nói thứ hai Thời Lệnh Diễn nói từ đầu đến giờ.
Rõ ràng cực ngắn gọn, thậm chí không có nội dung gì đáng nói.
Nhưng loại cảm giác cao quý của kẻ bề trên lại lặng yên không tiếng động lan tràn, bễ nghễ chúng sinh.
Thi Vân Thường tự nhiên sinh ra cảm giác khuất nhục, bàn tay lại vô thức nắm chặt, trong lòng đều là không cam lòng, anh ta tiến lên một bước, giọng điệu hàm chứa ý cảnh cáo, "Nếu làm lớn chuyện này, đối với ai cũng đều không có lợi."
"Ừm, " Thời Lệnh Diễn khua khói, lười biếng ngước mắt, "Cho nên?"
Thi Vân Thường bị thái độ của anh chọc giận, sắc mặt xanh mét, tay nắm chặt đang muốn tiến lên lý luận thì lại bị chú ba giữ chặt lại.
Trên mặt chú ba là nụ cười làm lành, ông ta nói ︰"Tất cả mọi người là đàn ông, cậu ấy cũng chỉ phạm phải lỗi lầm mà người đàn ông nào cũng phạm phải thôi "
Uông Thuyên Hà nghe không nổi nữa, túm Thi Mị tiến lên, nói ︰ "Gì mà phạm phải lỗi người đàn ông nào cũng phạm phải, vậy Thi Mị phải làm sao đây?"
Động tác có phần thô bạo, Thi Mị bĩu môi, đỏ mắt rất nhanh liền muốn khóc, cô hu hu hai tiếng, hất tay bà ta ra, đôi mắt to trắng đen rõ ràng bị phủ một tầng hơi nước vô cùng tủi thân, nhỏ giọng lên án ︰"Đau…”
Thím ba vội vàng hoà giải, giả vờ an ủi Uông Thuyên Hà, nói ︰ "Được rồi, tình huống của Thi Mị ra sao chị cũng biết mà, hiện tại chuyện cũng đã rồi, cũng không thể nói thật cho ông cụ biết đi? Cậu Thời sẽ gặp phiền phức đó…”
Uông Thuyên Hà nghe vậy, giây tiếp theo liền che mặt khóc︰ "Ôi đứa con gái đáng thương của mẹ, nếu trước đó không xảy ra chuyện gì thì tốt biết mấy, chẳng những là sinh viên tài cao của trường y, còn được đạo diễn lớn nhìn trúng muốn mời đóng phim, ai cũng nói con bé tiền đồ vô lượng, ai biết chỉ vì cứu một con sói mắt trắng mà thiếu chút nữa kéo luôn cả mạng mình vào, hiện tại biến thành cô ngốc, lại còn bị người ta đội nón xanh, sống thế này thì còn có ý nghĩa gì nữa "
Thi Học Bạch cũng bày ra vẻ mặt đau lòng, nghẹn ngào nói ︰ "Em yên tâm, chuyện cũng đã rồi, cậu Thời là người có trách nhiệm, nếu cậu ấy thật lòng biết mình có lỗi với Thi Mị thì nhất định sẽ bồi thường cho con bé."
Đến rồi.
Đây mới là mục đích mà bọn họ đến đây
Trên mặt Bạch Nguyệt Khiết là vẻ giận dữ, nhìn bọn họ, nói ︰ "Cái miệng cũng lớn quá nhỉ, sáng sớm đã đến đòi vơ vét tài sản?"
"Cô quản cái đếch gì " Uông Thuyên Hà hoàn toàn không còn vẻ đau lòng như vừa rồi, vẻ mặt hung ác nói ︰ "Chúng tôi và cậu thời là người một nhà, để cậu ấy bồi thường con gái tôi là chuyện nên làm, cô thì tính là cái thá gì, đồ tiểu tam vô liêm sỉ "
Thi Mị khẽ cúi đầu, khóe môi yên lặng giật ... một cái.
Uông Thuyên Hà chính là người đàn bà chanh chua, loại hoa nuôi trong nhà kính như Bạch Nguyệt Khiết sao có thể là đối thủ của bà ta?
Bạch Nguyệt Khiết tức giận đến sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, tức đến mức bệnh tim cũng sắp phát tác luôn, thân thể run lẩy bẩy, đang muốn nói gì gì thì bả vai đã bị người đè lại.
Thời Lệnh Diễn không biết đã đến sau lưng cô ta từ lúc nào, mùi thuốc lá nhàn nhạt cùng hương vị mát lành sạch sẽ truyền vào trong mũi.
Bạch Nguyệt Khiết ngẩng đầu liền chạm phải ánh mắt cười như không cười của Thời Lệnh Diễn.