Đường Tịnh Minh vốn mỉm cười, nhưng lúc nhìn thấy cái giá ghi bên dưới liền thay đổi sắc mặt, hô lớn︰ "Sao lại đắt như vậy?"
Giọng nói của Đường Tịnh Minh không nhỏ, người xung quanh đều nhìn đến.
Tạ Phương Phương lại ngớ người ra, "Cái gì?"
"Một ly đồ uống những hơn hai trăm tệ, một ly coffee hơn ba trăm, tiền ăn một cái bánh ngọt đủ để ăn một bữa hải sản lớn, sao không đi cướp luôn đi?"
Nghe thấy lời anh ta, ngay cả ánh mắt phục vụ nhìn sang bên này cũng trở nên đầy khinh thường.
Lúc này Tạ Phương Phương hết sức khó xử, xua tay ý bảo anh nói nhỏ thôi, rồi giải thích nói ︰ "Anh Đường, nơi như thế này thì giá cả đều như vậy."
"Thế sao cứ thích đến nơi xa hoa như thế này, giá tiền của một ly đồ uống đủ để tôi dẫn em Thi đi ăn một bữa cơm rồi, " Giọng nói không hề nhỏ xuống, Đường Tịnh Minh dắt tay Thi Mị đứng lên, "Thôi quên đi, tiêu pha cần phải tiết kiệm, cô xa xỉ như thế, sau này sao tôi có thể yên tâm để cô quản việc nhà đây?"
Vẻ mặt Tạ Phương Phương đã có chút vặn vẹo.
Trước khi cô ta đến đây đã điều tra rõ ràng bối cảnh gia đình của Đường Tịnh Minh, sự hiển hách giàu có căn bản không phải nhà cô ta có thể sánh bằng.
Cho nên cô ta mới dám chọn nơi thế này, nhưng có vẻ như Đường Tịnh Minh... chênh lệch quá lớn so với tưởng tượng của cô ta, tựa như mực nước sông so với lòng biển.
Thi Mị thiếu chút nữa cười ra tiếng, bàn tay nhéo chặt cơ đùi mới có thể miễn cưỡng duy trì vẻ mặt ngốc ngốc, ngọt ngào của mình.
Bị kéo đi như thế, cô lập tức bĩu môi, vẻ mặt không tình nguyện, chỉ vào thực đơn nói ︰ "Em mặc kệ, em muốn ăn cái này "
Đường Tịnh Minh đại khái không nghĩ tới cô sẽ 'hiểu chuyện' như thế, thế là anh ta liền nhân cơ hội bày ra vẻ mặt xót của như cắt thịt, "Quá đắt, ăn cái bánh ngọt như thế không đáng đâu, anh dẫn em đi ăn cái khác được không?"
Thi Mị bày ra vẻ như muốn khóc, đẩy anh ta ra, giọng nói mềm mại mang theo chút nức nở, tủi thân kêu lên︰ "Em chỉ muốn ăn cái này "
Tạ Phương Phương nhìn dáng vẻ này của Thi Mị, trong lòng mới tin tưởng thêm vài phần rằng cô đã bị ngốc.
Trước kia Thi Mị, được người ta xưng là nữ thần kiêu ngạo, lạnh lùng, không nói tới việc ăn mặc thành thục, hành vi ổn trọng, mà cách đối xử với người khác cũng vô cùng lạnh nhạt.
Cho nên sao có thể ở trước mặt mọi người làm ra chuyện như vậy được?
Xung quanh càng có thêm nhiều ánh mắt khinh thường nhìn đến, Tạ Phương Phương cảm thấy xấu hổ muốn chết, nhưng lại không nỡ thả con cá lớn này, vì vậy cô ta vội vã đứng lên, thăm dò nói ︰ "Anh Đường, anh ngồi xuống trước đã, nếu không... Tôi mời khách?"
Vừa dứt lời, Đường Tịnh Minh vốn định rời đi liền dừng bước, nói ︰ "Sao tôi có thể không biết xấu hổ như vậy được "
Nói thì nói thế, chứ anh ta lại lập tức ngồi xuống.
Tạ Phương Phương nhất thời cảm thấy ánh mắt xung quanh nhìn về đây lại càng thêm châm biếm mỉa mai.
……….
Nuôi mấy con vật nhỏ
Đường Tịnh Minh cứ như không hề nhận ra ánh mắt mọi người đang đổ dồn lên mình, anh ta gọi một bàn đồ ăn, lộ ra chiếc răng khểnh trắng bóc, "Nhưng nếu cô Tạ đã nhiệt tình như vậy thì tôi cũng ngại từ chối, thế cứ gọi cho em gái này một phần bánh ngọt nhé."
Tạ Phương Phương chưa bao giờ gặp qua người vô liêm sỉ như vậy, nhưng lời đã nói ra thì không thể thu lại được.
Cô ta cúi đầu nhìn giá, tươi cười trên mặt nhất thời có chút cứng ngắc.
Đường Tịnh Minh còn đang hỏi ︰ "Không thành vấn đề chứ cô Tạ?"
Đối mặt với ánh mắt xem náo nhiệt của những người xung quanh, khóe môi Tạ Phương Phương giật giật, đành phải nói ︰ "Không thành vấn đề."
"Quả nhiên sảng khoái, rất hào phóng, " Đường Tịnh Minh giơ ngón tay cái, như sợ cô ta đổi ý nên nói nhanh︰"Cô yên tâm đi, tôi cũng không phải người chiếm tiện nghi của người khác, không gọi những món đắt tiền đâu, giống cô là được, hỏi cô tý, cái này là ca chư pu nô đúng không?"
Tạ Phương Phương nhịn xuống, "Là Cappuccino."
"À à... Đều cả vậy mà, " Đường Tịnh Minh vung tay lên, "Vậy thì lấy cái này đi, nhiều đường chút, tôi là con một trong nhà, ăn đắng khổ nhiều quá rồi."
Tạ Phương Phương cảm thấy lần này thì tất cả ánh mắt đều dừng trên người cô ta rồi, nhưng đong đo giá trị nhan sắc của Đường Tịnh Minh, lại nhìn quần áo mặc trên người anh ra, cô ta cố nhịn, cắn chặt răng, cố gắng tạo ra nụ cười được cho là dịu dàng nhất, nói ︰ "Cái này vốn rất ngọt, không đắng chút nào."
"Tôi đương nhiên biết, thật ra cái loại này ở nhà tôi uống liền muốn nôn, hiện tại là tôi nể mặt cô nên mới uống đó, cô hiểu chứ, " Đường Tịnh Minh đặt menu trước mặt Thi Mị, "Ăn kem không tốt cho cơ thể, uống chút đồ nóng đi."
Nụ cười trên mặt Tạ Phương Phương càng thêm cứng ngắc, "Có thể cho tôi hỏi chút không, hai người có quan hệ gì thế?"
"À..., cô ấy hả, " Đường Tịnh Minh thở dài một tiếng, "Tôi ở bên cô ấy rất lâu rồi, nếu không phải cô ấy xảy ra tai nạn xe cộ... Aizzz "
Thi Mị vốn cầm dĩa ăn trong tay thưởng thức, nghe anh ta nói như thế, cái dĩa liền 'Lạch cạch' rơi xuống.
Đường Tịnh Minh giúp cô nhặt dĩa ăn lên, dáng vẻ như có chuyện xưa, "Nhưng hiện tại tuổi tôi đã không còn nhỏ, mẹ tôi rất vội, hy vọng tôi có thể quen thêm cô gái khác, tôi đã đồng ý với mẹ, chỉ cần tôi kết hôn, tôi sẽ cắt đứt mọi quan hệ với cô ấy, trở về nhà thành thật kế thừa gia sản bạc triệu của nhà chúng tôi."
Vẻ mặt Tạ Phương Phương vốn đã gần như tan vỡ vì những gì anh ta nói trước đó, nhưng khi nghe thấy mấy chữ cuối cùng, sắc mặt lập tức dịu đi không ít.
Đường Tịnh Minh như không chú ý tới vẻ mặt cô ta, hỏi ︰ "Đúng rồi, hiện tại lương một năm của cô tầm bao nhiêu tiền? Làm việc ở đâu?"
Tạ Phương Phương cười tươi hơn vừa rồi, tự nhiên nói︰ "Tôi đang đi làm tại công ty của cha, không cố định tiền lương."
Rốt cuộc thì Đường Tịnh Minh cũng lộ ra vẻ mặt hài lòng, giọng nói không hề có ý đè thấp ︰ "Thế à, vậy thì tốt rồi, nghe nói nhà cô mở làng giải trí đúng không."
Bên cạnh có người nở nụ cười, "Cái gì mà mở làng giải trí chứ, làng giải trí còn có thể do nhà nào đó mở hả?"
"Đây là nhà giàu mới nổi nào thế, trông thì mặc đồ sang nhưng sau lời nói lại như nhà quê mới lên phố thế."
"Cậu khoan hãy nói, dáng vẻ anh ấy khá đẹp trai, em gái mặc đồ màu hồng phấn bên cạnh kia thì đáng yêu muốn chết."
...
Tạ Phương Phương cố gắng duy trì nụ cười, "Cha tôi là tổng giám đốc công ty giải trí Tinh Huy."
"À... À..., " Đường Tịnh Minh ra vẻ kiêu ngạo, "Thế thì có gì khác nhau đâu, nếu vậy thì miễn cưỡng cũng có thể xứng với nhà tôi, nhà chúng tôi có mỏ than đá, tôi có hai căn biệt thự, hiện tại tôi đang lái xe Ferrari."
Thi Mị bỗng nhiên ngẩng đầu, giọng nói giòn giã vang lên ︰ "Trong nhà Đường bảo bối còn có nuôi mấy con vật nhỏ nữa...."
Đường bảo bối...
Cái xưng hô này khiến cho Đường Tịnh Minh thiếu chút nữa ngã sấp mặt.
Thi Mị nghiêng đầu nghĩ, "Có Jaguar, BMW, Land Rover, Veyron."
……….
Ảo giác trong nháy mắt
Đây là trên đường tới, Đường Tịnh Minh đã dạy cô nói.
Quả nhiên, Tạ Phương Phương nghe thấy thì vẻ mặt liền thay đổi.
Đường Tịnh Minh nhanh chóng ưỡn thẳng sống lưng, khoe khoang ︰ "Đúng thế, nhà chúng tôi vô cùng giàu tình thương động vật."
Tạ Phương Phương càng thêm động lòng.
Nếu có thể gả cho anh ta, cho dù anh ta có nuôi mười cô bồ nhí bên ngoài cũng được.
Cũng không biết Thi Mị là ngốc thật hay giả ngốc nữa.
"Hơn nữa tôi là con một, tôi nhất định sẽ hiếu kính cha mẹ, nhà tôi cũng không lớn, chỉ rộng hơn 500 mét vuông thôi, tính cả tầng hầm nữa là bốn tầng, có thang máy, nếu cô dọn dẹp thì chỉ mất một ngày là có thể quét dọn xong, không cần mỗi ngày đều phải dọn dẹp, nhà chúng tôi khá là coi trọng ăn uống, cho nên cô nhất định phải có tay nghề..."
"Đợi một chút, " Tươi cười trên mặt Tạ Phương Phương cứng đờ, "Nhà anh lớn như thế, sao không mời giúp việc?"
Đường Tịnh Minh kinh ngạc nói, "Chỉ có hơn 500 mét vuông thôi, tính tổng tất cả thì chưa đến 2000 mét vuông, tầng hầm ngầm thì không cần ngày nào cũng phải dọn dẹp, trừ đi thì chưa đến 1700 mét vuông, cô có biết một ngày những công nhân bảo vệ môi trường bên ngoài phải quét bao nhiêu diện tích không, nhà của tôi cũng chỉ có vậy mà còn phải mời giúp việc sao?"
Vẻ mặt Tạ Phương Phương cứng đờ.