⬅ Trước Tiếp ➡
Thi Mị nhéo chặt lấy đùi mình, có thế cô mới nhịn được không cười ra tiếng.
Tạ Phương Phương này suốt ngày đi xem mắt với đám con cái nhà giàu, đại khái chắc chưa bao giờ gặp đối tượng xem mắt nào cực phẩm như Đường Tịnh Minh.
Nhưng từ xưa đến nay Tạ Phương Phương vốn là người nếu có thể nhìn thì phải cố nhịn, vì thế cô ta nở nụ cười nói, "Không nghĩ tới nhà anh còn tiết kiệm như vậy."
"Đó là đương nhiên, " Đường Tịnh Minh ra vẻ kiêu ngạo, "Tiền bạc cần được tiết kiệm, thấy cô sống phô trương như thế, chắc hẳn sẽ không nhiều tiền bằng tôi, đúng không."
"Phải.” Tạ Phương Phương cúi đầu uống cà phê, Thi Mị tận mắt thấy, tươi cười trên mặt cô ta dần biến mất.
Rất nhanh bánh ngọt đã được mang lên, quả thật vô cùng xinh đẹp.
Tạ Phương Phương tim đập thình thịch, ánh mắt hoàn toàn bị hấp dẫn, ngón cái vừa động.
Nhưng Thi Mị lại không có ý định cho cô ta, bá đạo đặt đĩa bánh ngọt trước mặt mình, cầm lấy dĩa ăn tới tấp, vừa múc một đĩa, trên bánh ngọt lập tức xuất hiện cái hố.
Tạ Phương Phương đau thịt, "Cô..."
Thi Mị không để ý tới cô ta, trực tiếp ăn bánh, ăn đến là vui vẻ, miếng bánh ngọt rất nhanh đã bị phá nát.
Tạ Phương Phương nhìn Thi Mị không hề có hình tượng, cuối cùng trong lòng cũng xác định.
Thi Mị này quả thật là ngốc rồi.
Tuy lòng đau như cắt nhưng lại cảm thấy khá thoải mái.
Lúc Thi Mị tỉnh táo, có lẽ sẽ không bao giờ nghĩ mình sẽ biến thành cái dáng vẻ này đâu nhỉ.
Nếu để cho các bạn học trước kia biết, nữ thần lạnh lùng trong lòng bọn họ hiện tại biến thành dáng vẻ này, không biết sẽ có phản ứng gì đây?
Lặng lẽ lấy điện thoại ra, cô ta định lén chụp một bức ảnh rồi gửi lên group chat của bạn bè.
Nhưng chưa được hai giây, bỗng nhiên Thi Mị như phát hiện ra, ngẩng đầu, trên gương mặt đầy bơ vẫn là đôi mắt đen lúng liếng ngập nước nhưng lại sắc bén vô cùng.
Ánh mắt kia càng thêm khiếp người hơn trước, nó như lưỡi dao lạnh lẽo, đâm mạnh tới khiến cô ta không kịp phòng bị.
Tay Tạ Phương Phương run lên, điện thoại liền ‘cạch' một tiếng rơi xuống đất.
Vẻ mặt Tạ Phương Phương vừa xót vừa vặn vẹo, đó là di động cô ta vừa mới mua đó
Lúc ngẩng đầu nhìn lại Thi Mị, cô ta mới phát hiện ra trên mặt cô vẫn là cái vẻ mờ mịt kia, cô ngẩng đầu nhìn cô ta một cái, sau đó lại cúi đầu xúc bánh ngọt, hỏi ︰ "Dì ơi, dì muốn ăn sao?"
Trên tay, trên dĩa cô cầm toàn là bơ sữa.
Tạ Phương Phương nhìn chằm chằm vào Thi Mị, muốn tìm kiếm ánh mắt sắc bén đó trên người cô.
Nhưng không có.
Giống như vừa rồi chỉ là ảo giác trong chớp mắt của cô ta thôi.
………….
Lúc học trung học, cô ấy bị bao nuôi
Thi Mị nghiêng đầu nhìn cô ta, bàn tay cầm dĩa duỗi về phía trước.
Tạ Phương Phương miễn cưỡng cười nói, "Không cần."
Nhặt điện thoại di động lên, video đã sớm bị hủy.
Tạ Phương Phương có chút ảo não, dù sao hiện tại cô đang bị ngốc, người kia chắc chắn sẽ không quản cô ta, vì sao cô ta còn phải sợ cô?
Nghĩ vậy, ánh mắt nhìn Thi Mị càng thêm khinh thường.
Thi Mị cũng không thèm để ý đến thay đổi trong ánh mắt của Tạ Phương Phương, cô cúi đầu lấy bánh ngọt.
Ăn hết một phần ba chiếc bánh ngọt, Thi Mị liền không ăn nổi nữa, nhưng cô không dừng, cô muốn làm cho chiếc bánh này hỏng bét rồi mới hài lòng buông dĩa xuống.
Đường Tịnh Minh bỗng nhiên nghĩ tới Đường Vũ.
Đường Vũ cũng có thói quen xấu này, dùng không hết thứ gì cũng không muốn cho người khác động vào, ngoài Thời Lệnh Diễn ra, không ai có bất cứ vinh hạnh đặc biệt này.
Điều khác biệt chính là, cho dù Đường Vũ có làm bất kỳ điều gì cũng là cảnh đẹp ý vui.
Ngay cả lúc cô cãi nhau với người khác, cũng là dáng vẻ nữ vương kiêu ngạo, khiến cho người ta không tìm thấy chút bất nhã nào.
Mà Thi Mị.
Đường Tịnh Minh nhìn hiện trường tai nạn trước mắt, không đành lòng nhìn thẳng mà lấy khăn lau miệng cho cô.
Thi Mị nhận lấy, nở nụ cười cực kỳ sáng lạn với anh ta.
Đường Tịnh Minh vốn có chút ghét bỏ dáng vẻ này của cô nay giống như gặp quỷ, anh ta tự cầm khăn lau lau tỉ mỉ cho cô, "Ăn miếng bánh ngọt mà cũng có thể ăn thành như vậy, anh thấy em không phải 5 tuổi mà là 3 tuổi ấy."
Thi Mị bị lau mặt, chu miệng phản bác ︰"Em đã 23 tuổi rồi."
Giọng nói mềm mại, lúc nói chuyện lông mày còn hơi nhíu mại, cả khuôn mặt vô cùng hồng hào.
Đường Tịnh Minh cười khổ, trêu chọc ︰ "Thế mà vẫn còn biết mình bao nhiêu tuổi, không tồi."
Thi Mị lộ ra vẻ mặt vô cùng đắc ý.
Tạ Phương Phương nhìn cảnh này, cảm thấy vô cùng chói mắt.
Lúc Thi Mị còn bình thường, người khác bị vẻ hồ ly của cô quyến rũ, cam nguyện chạy theo cô thì cũng thôi, nhưng lúc này cô đã trở thành kẻ ngốc rồi, sao vẫn như vậy chứ?
Chỉ bởi vì dáng vẻ xinh xắn của cô sao?
Ghen tị không ngừng lan tràn trong lòng cô ta.
Tạ Phương Phương cười nói, "Anh Đường đối xử với Thi Mị thật tốt, hai người quen nhau bao năm rồi?"
Đường Tịnh Minh ︰ "Rất lâu rồi "
Tầm mấy tiếng gì đó
Tạ Phương Phương cười càng thêm sâu, thăm dò hỏi ︰"Vậy anh nhất định là biết quá khứ của cô ấy nhỉ?"
Đường Tịnh Minh nhướng mày, "Quá khứ của cô ấy?"
"Đúng vậy, " Tạ Phương Phương bưng ly cà phê lên, nụ cười trên mặt càng thêm đắc ý, "Tôi là bạn học trung học của cô ấy, lúc học trung học cô ấy đã không phải thiếu nữ tốt đẹp gì, hơn nữa còn từng bị người ta bao nuôi...."
"Bao nuôi?"
Hai chữ này thật sự có chút nghiêm trọng.
Đường Tịnh Minh theo bản năng nhìn Thi Mị.
Thi Mị bỗng nhiên vô cùng tức giận, là cảm xúc của thân thể này.
Áp chế kích thích muốn đứng lên đáp trả cô ta, Thi Mị mở bàn tay ra cho Đường Tịnh Minh lau giúp mình.
Tạ Phương Phương thấy anh ta mắc câu, tiếp tục nói ︰ "Đúng thế, lúc mới vừa lên trung học, cô ấy ngay cả tiền học phí cũng không đóng nổi, tính cách cực kỳ quái gở, đến năm lớp 11 có người nhìn thấy cô ấy ngồi trên xe sang đến trường, hơn nữa trên người còn toàn là đồ xa xỉ."
Vẻ ngoài của Thi Mị vốn đã xuất sắc, sau đó thì trực tiếp trở thành hoa hậu giảng đường, có một không hai.
Có rất nhiều nam sinh xuất sắc đều vây quanh cô, nhưng Thi Mị vẫn tỏ vẻ thanh cao, giả bộ chẳng thèm ngó ngàng tới.
⬅ Trước Tiếp ➡