Dụi tắt điếu thuốc, anh nghiêng đầu liền thấy Thi Mị.
Cô đang nửa nằm trên ghế sofa chơi với cái mũ của mình, yên tĩnh đến mức gần như không có cảm giác tồn tại.
"Em đưa cô ấy về đi."
"Đưa về?" Đường Tịnh Minh kinh ngạc, "Tiễn về đâu?"
"Nhà họ Thi."
"Nhưng không phải hai người đã kết hôn rồi sao?"
Thời Lệnh Diễn lườm anh ta một cái, "Nói nhiều vậy làm gì?"
Cho dù hiện tại cô là vợ trên danh nghĩa của anh, với Thời Lệnh Diễn mà nói, cô vẫn chỉ là một người không quen biết.
Điều đáng mừng chính là, chỉ số thông minh của cô không được vẹn toàn.
Phụ nữ như vậy, căn bản không cần lo lắng cô sẽ muốn thêm gì đó ngoài cái danh bà Thời ở bên ngoài này.
Hiện tại, ngoài tiền của anh thì cô không lấy được gì cả.
…………
Bạn học cũ
Hiện tại, ngoài tiền của anh thì cô không lấy được gì cả.
Đường Tịnh Minh không dám phản bác, chỉnh trang lại tây trang của mình rồi nói thầm ︰ "Em cũng bận mà, bị mẹ ép đi xem mắt đã đủ mệt rồi... Má nó "
Một tiếng chửi tục bỗng nhiên vang lên.
Thi Mị bị dọa đến run lên một cái.
Thời Lệnh Diễn cũng ngước mắt, quay mặt nhìn anh ta.
Đường Tịnh Minh như đột nhiên thông suốt chuyện gì đó, cười ha ha, "Đúng vậy, sao em lại không nghĩ đến chứ, mẹ bảo em đi xem mắt, nhưng chưa nói là bắt em đi một mình Nếu em mang theo một cô ngốc đi xem mắt thì có phải người xem mắt với em sẽ không nhìn trúng em nữa không?"
Thi Mị ︰ "..." Thật ra cậu không dẫn kẻ ngốc theo thì người ta cũng sẽ không để ý đến cậu đâụ
Đường Tịnh Minh ra vẻ ta đây cực thông minh, vỗ vỗ bả vai Thời Lệnh Diễn nói, "Cảm ơn anh đã cho em ý tưởng này, em đi đây."
Thời Lệnh Diễn ︰ "Cút."
Đến nơi, nhà gái đã sớm chờ đến sốt ruột, đang cúi đầu không kiên nhẫn cầm điện thoại di động để nhắn tin.
Người nọ ăn mặc rất được, một chiếc váy dài màu đen lộ vai, tóc dài quăn đầy quyến rũ.
Từ xa nhìn lại, Thi Mị cảm thấy người nọ vô cùng quen mắt.
Người phụ nữ kia giống như cảm ứng được, ngẩng đầu lên.
Lúc nhìn thấy Đường Tịnh Minh, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười vui vẻ, rực rỡ, nhưng lúc nhìn thấy Thi Mị, ánh mắt liền dừng lại, nụ cười trên mặt cứng ngắc.
Trong lúc bất chợt Thi Mị không nhớ ra là ai, nhưng chắc chắn là thân thể này có quen biết.
Trên mặt Đường Tịnh Minh là nụ cười lễ phép, cứ tùy ý sóng vai với Thi Mị đi vào, đứng ở trước mặt cô ta, "Cô Tạ Phương Phương, đã phải đợi lâu rồi.”
Tạ Phương Phương.
Thi Mị liền nhớ ra.
Thì ra là cô ta
Tạ Phương Phương xấu hổ cười đứng dậy, "Anh Đường, chào anh."
Sau đó ánh mắt cô ta liền chuyển lên trên người Thi Mị, "Thi Mị, đã lâu không gặp."
Đường Tịnh Minh có chút kinh ngạc, "Hai người biết nhau?"
"Đương nhiên biết rồi, chúng tôi là bạn đại học, " Tạ Phương Phương cười khẽ nói, "Thời trung học chúng tôi còn từng thi tài năng cùng nhau, còn từng làm thực tập sinh cùng nhau, nhưng đã rất lâu rồi không gặp." Ánh mắt cô ta đánh giá cô một lượt, "Không nghĩ tới, cậu lại thay đổi lớn như vậy, trước kia cậu chưa bao giờ mặc quần áo kiểu này."
Thi Mị mặc trên người bộ đồ ngủ con thỏ màu hồng càng khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng trắng hồng hồng, ánh mắt long lanh có thần, mặc cho ai nhìn thấy cũng đều không nhịn được mà nhìn thêm lần nữa.
Tạ Phương Phương cố gắng đè nén đố kỵ không ngừng dâng lên trong lòng, lúc còn làm thực tập sinh, Thi Mị chỉ bằng gương mặt hồ ly kia mà chiếm được bồi dưỡng trọng điểm của giáo viên, hiện tại lại dựa vào gương mặt hồ ly này mà thành đôi với đối tượng xem mắt của cô ta... Người phụ nữ này, thủ đoạn quyến rũ người khác càng ngày càng cao tay.
Đối mặt với ánh mắt của Tạ Phương Phương, Thi Mị tránh phía sau người Đường Tịnh Minh.
Đường Tịnh Minh che cho cô như che cho con, "Thời gian trước cô ấy xảy ra tai nạn xe cộ, cho nên có lẽ đã không còn nhớ rõ cô rồi."
Tạ Phương Phương vô cùng kinh ngạc, thấy bọn họ tựa vào gần nhau như vậy, đố kỵ trong lòng càng khó đè nén, nhưng ngoài mặt thì vẫn cười tươi, "Sao có thể, tôi và Thi Mị quen biết nhau nhiều năm, đúng không, Thi Mị?"
Thi Mị thò đầu ra từ sau người Đường Tịnh Minh, một đôi mắt to tròn long lanh nhìn cô ta, đơn thuần lại vô hại.
Đường Tịnh Minh ︰ "Em gái Thi này, chào bạn học cũ đi."
Lúc này có vẻ như Thi Mị mới có lá gan đi ra từ sau người Đường Tịnh Minh, nhỏ giọng khiếp sợ gọi︰ "Chào dì."
Đường Tịnh Minh không nhịn được, ‘phụt’ một tiếng bật cười.
…………..
Tôi mời khách
Nụ cười trên mặt Tạ Phương Phương liền biến mất, "Thi Mị, cậu như vậy là cố ý đúng không "
Thi Mị như bị dọa đến, thân thể run lên một cái, lại rụt người về sau Đường Tịnh Minh lần thứ hai.
Cũng bởi vì nghe được câu này của cô ta mà ấn tượng về Tạ Phương Phương trong lòng cô càng thêm rõ ràng hơn.
Đây là bạn học của Thi Mị, từ trung học đến đại học luôn không hợp nhaụ
Điều kiện trong nhà Tạ Phương Phương không quá tốt, nhưng lại thích chơi với những bạn học nhà giàu có.
Đường Tịnh Minh nhịn cười, vui sướng khi người gặp họa nói ︰ "Cô Tạ này, có lẽ là do cô không biết rồi, em ấy xảy ra tai nạn xe cộ xong, lúc tỉnh lại, chỉ số thông minh quay về lúc năm tuổi, gọi cô một tiếng dì cũng không sai."
Tạ Phương Phương ngẩn ra, sau đó có vẻ như là khó tin nhìn về phía Thi Mị.
Vẻ mặt Thi Mị khờ khạo, mặt mày lộ ra vẻ khiếp sợ, rụt rè.
Tạ Phương Phương không tin, thốt ra ︰ "Cậu ấy giả vờ hả "
Lúc lên trung học cô đã biết dùng gương mặt hồ ly kia để kết bạn, ngay cả hotboy trường cũng rơi vào trong tay cô.
Hiện tại vì ở bên người giàu có mà giả ngu sao?
Tạ Phương Phương nhìn bọn họ giả vờ, Đường Tịnh Minh mặc một thân tây trang cao cấp là hàng đặt làm thủ công, vừa thấy liền biết giá trị xa xỉ, mà Thi Mị thì mặc trên người một món đồ rẻ tiền, đáy lòng càng thêm chắc chắn về suy nghĩ này.
Đường Tịnh Minh không có định giải thích, lôi kéo Thi Mị ngồi xuống, giọng nói vô cùng dịu dàng ︰ "Em muốn ăn cái gì không?"
Thi Mị tiếp nhận menu lật hai trang, chỉ vào cái lớn nhất, nói ︰ "Em muốn ăn cái này "
Đó là suất kem công chúa vô cùng lớn, vô cùng xa xỉ, tạo hình vô cùng xinh xắn tinh xảo.