⬅ Trước Tiếp ➡
Giờ phút này, căn phòng rộng lớn tràn ngập hơi thở áp bách khiến tất cả mọi người có mặt đều không dám ngẩng đầu lên…
 
“Anh Hàn, đều đã điều tra qua, không ai nhìn thấy đứa bé này xuất hiện thế nào, camera theo dõi cũng không quay được…”
 
Đứa bé như đột nhiên hiện ra trước mặt mọi người vậy.
 
Không có bất cứ dấu vết gì.
 
“Anh nói cái gì? Không điều tra được?” Giọng nói lạnh như băng của Dư Việt Hàn khiến người ta không rét mà run.
 
Anh giơ tay lên rồi vỗ đến “bộp” một cái lên tờ kết quả xét nghiệm ADN trên bàn, sa sầm mặt lại.
 
Một đứa bé nhỏ tuổi như vậy không thể nào tự mình xuất hiện ở chỗ này.
 
“Còn có, phần báo cáo xét nghiệm ADN này là thật…” Vệ sĩ cố gắng gượng báo cáo tiếp.
 
Cô bé này thật sự là con gái của anh…
 
Cả căn phòng đều chìm trong im lặng, sự yên lặng trước cơn giông.
 
Cục bột nhỏ đang ngồi trên ghế sô pha kia là người duy nhất trong căn phòng không hề cảm giác được hơi thở nguy hiểm đang tràn ngập xung quanh, đôi mắt to tròn và đen láy liếc ngang liếc dọc, không hề sợ hãi.
 
Cô bé bò tới chỗ Dư Việt Hàn, ánh mắt chớp chớp như đang xin anh ôm một cái.
 
Đôi mắt ấy nhìn anh đầy mong chờ, miệng nhỏ chúm chím hơi hé mở, non nớt gọi một tiếng.
 
“Cha…”
 
“…”
 
Một thứ gì đó đang lay động trái tim anh, sự rung động khó tả này chạy dọc theo gân mạch, lan tỏa khắp cơ thể anh.
 
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn cực kỳ giống mình, cặp mày rậm nhíu lại, chợt lại nghĩ đến lai lịch không rõ ràng của cô bé…
 
Bao nỗi cảm xúc nảy lên trong lòng, anh phiền lòng vươn tay nới lỏng cà vạt.
 
Bỗng nhiên, một cái đầu xù xù cọ cọ ngực anh, giống như đang tìm cái gì…
 
“Uống sữa, uống sữa…”
 
Dư Việt Hàn cứng người lại.
 
Giây tiếp theo, đột nhiên cúi đầu.
 
Còn chưa kịp phản ứng liền thấy cô bé há miệng rồi cắn ngực anh, ánh mắt híp lại ra chiều sung sướng lắm!
⬅ Trước Tiếp ➡