⬅ Trước Tiếp ➡
 
Chỉ một chữ cũng đủ khiến mọi người sững sờ tại chỗ!
 
Ai chẳng biết, Dư Việt Hàn có tiếng không gần nữ sắc.
 
Làm sao đột nhiên lại lòi ra một đứa con được?!
 
“Buông tay!” Dư Việt Hàn cúi đầu, nhìn chằm chằm cô bé đang ôm chân mình, giọng nói lạnh như băng phát ra từ kẽ răng.
 
Đáy mắt mơ hồ lộ ra một tia không kiên nhẫn.
 
Anh chưa từng chạm qua người phụ nữ nào thì làm sao có con được?
 
Vệ sĩ xung quanh bị giọng nói lạnh như băng này gọi hồn về, vội vàng bước lên trước, chuẩn bị bế đứa bé đi…
 
Tay vừa mới vươn ra, thoáng nhìn thấy gì đó, động tác liền cứng lại.
 
Anh chàng vệ sĩ trợn to hai mắt như gặp phải quỷ, “Anh… Anh Hàn… Đứa bé này…”
 
“Hu hu hu…”
 
Tiếng khóc vang dội của đứa bé vang lên cắt ngang lời nói của người vệ sĩ.
 
Cô bé như biết mình bị người ta ghét bỏ, môi bĩu ra, thút thít khóc, nhìn sao mà đáng thương quá.
 
Đôi mắt to tròn ngập nước, nước mắt to như hạt đậu thi nhau rơi xuống…
 
Nháy mắt ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt nhỏ bé tính xảo.
 
Khuôn mặt này giống Dư Việt Hàn đến bảy tám phần, mọi người suýt nữa thì hét lên vì kinh ngạc!
 
Nhưng điều khiến người vệ sĩ hoảng sợ không phải là khuôn mặt của cô bé mà là tờ giấy được treo trên người cô bé…
 
“Anh Hàn, trên người đứa bé có treo một tờ giấy ghi kết quả xét nghiệm ADN.” Vệ sĩ cẩn thận lấy tờ giấy kia xuống, cung kính đưa tới trước mặt Dư Việt Hàn.
 
Chờ đến khi Dư Việt Hàn nhìn rõ nội dung trên tờ giấy, đôi con ngươi màu đen hơi co lại, anh siết chặt tờ giấy trong tay.
 
“Phong tỏa nơi này, tìm mẹ của đứa bé cho tôi!”
Mẹ của đứa bé
 
Tầng cao nhất, văn phòng tổng giám đốc.
 
Văn phòng rất lớn, nội thất được trang trí theo tông chủ đạo trắng đen, trang nhã và phóng khoáng.
 
⬅ Trước Tiếp ➡