⬅ Trước Tiếp ➡
 
“Á…”
 

 
Hai năm sau.
 
“Bác tài, dừng xe trước cổng bệnh viện đi ạ.” Niên Tiểu Mộ cầm lấy hộp bánh kem bên cạnh, chiếc bánh này là cô tự tay làm. Cô mở cửa xuống xe, vào bệnh viện, đi tới chỗ đăng ký.
 
“Chào cô, tôi đến gặp bác sĩ Đàm ở khoa thần kinh…”
 
“Xin mọi người nhường đường một chút! Nhường một chút!” Theo tiếng hô lớn, một nhóm người vội vàng từ cửa bệnh viện đi vào, hướng về phía Niên Tiểu Mộ.
 
Trên cáng, trên người bác sĩ, trên người nhân viên cứu hộ bước xuống từ xe cấp cứu đều là máu và máu, màu đỏ ghê người ấy khiến người xung quanh rùng mình.
 
“Chuyện gì thế?”
 

“Xảy ra tai nạn xe cộ ở ngã tư đằng trước, những người bị thương được đưa đến bệnh viện của chúng ta, bị thương nghiêm trọng nhất chính là đứa bé này…” Người bác sĩ đầu tiên đi xuống từ xe cứu thương vừa đi vừa trả lời đồng nghiệp.
 
Nghe vậy, Niên Tiểu Mộ theo bản năng hướng ánh mắt về phía cáng cứu thương di động đang được đẩy phía trước.
 
Một cô bé khoảng ba tuổi đang mê man trên đó.
 
Cô bé mặc một chiếc váy công chúa màu trắng, giờ nó đã bị máu nhuốm đỏ, khuôn mặt tinh xảo trắng bệch như tờ giấy, thân thể nho nhỏ cuộn tròn trên cáng…
 
Chỉ là nhìn thoáng qua, nhưng không hiểu sao Niên Tiểu Mộ lại có cảm giác như ai đó đang bóp chặt tim cô.
 
“Đứa bé này thuộc nhóm máu B nhưng bệnh viện của chúng ta vừa hết nhóm máu này, nếu đợi máu từ bệnh viện khác chuyển đến thì chắc chắn không kịp được! Giờ có ai cùng nhóm máu này hiến máu không?” Một người khác đi tới, dáng vẻ vội vàng.
 
“Đột ngột thế này thì tôi tìm đâu ra người tới hiến máu chứ?”
 
“Thế thì phải làm sao bây giờ? Thời gian không đợi người đâu…”
 
Niên Tiểu Mộ còn đang sững sờ tại chỗ, trong đầu đều là khuôn mặt nhỏ vừa thấy kia, nghe thấy bác sĩ nói vậy, dường như theo bản năng xông lên trước.
 
“Tôi nhóm máu B, tôi có thể hiến máu cho cô bé!”
 

Oan gia ngõ hẹp
 
Việc truyền máu diễn ra rất nhanh.
 
Kiểm tra, rút máu.
⬅ Trước Tiếp ➡