Kiều Khả đã viết và vẽ trên giấy nháp một lúc để suy nghĩ về những gì nên ăn, cái miệng đỏ bừng vẫn đang lẩm bẩm những điều như "Gà rán nên uống cola", "Khoai tây chiên", "Còn có bánh trứng", "Mình cũng muốn ăn hamburger".
Sau đó Lương Trạch nhìn thấy Kiều Khả quay đầu lại và đau khổ nói "Kiều Khả, tớ muốn ăn rấtnhiều, nhưng dường như tớ không thể ăn nhiều như vậy."
Lương Trạch cảm thấy mình thực sự không có khí chất ở trước mặt Kiều Khả, Kiều Khả luôn có thể chọc hắn cười, "Vậy tớ sẽ ăn với cậu, cậu có thể ăn một chút, tớ sẽ ăn phần còn lại."
"A... a... Lương Trạch, cậu tốt quá " Kiều Khả kích động ôm lấy cánh tay Lương Trạch, đôi mắt to tròn cong cong nhìn Lương Trạch, sau đó cậu liếc nhìn quyển vở kế hoạch học tập của Kiều Khả, rồi chỉ vào cuốn vở nói "Lương Trạch, cậu thật nghiêm túc học tập, còn viết cả kế hoạch học tập nữa. Hì hì, lúc trước tớ cũng viết kế hoạch học tập, chỉ là sau này tớ không còn kiên trì nữa."
Lương Trạch vuốt tóc Kiều Khả, "Tớ đã lập kế hoạch học tập cho cậu, cậu không muốn học tập chăm chỉ sao?"
Kiều Khả lập tức ngồi dậy, "Lương Trạch, cậu giúp tớ viết kế hoạch học tập sao? Như vậy thật là lãng phí thời gian của cậụ"
Lương Trạch nhéo mặt Kiều Khả, "Không sao, tớ đã biết rõ về những gì chúng ta được học."
"A? Vậy tớ có cần... tặng phần thưởng cho cậu không?" Kiều Khả do dự nói.
“Vậy cậu có thể để tớ nhéo mặt cậu không, điều này có thể giải tỏa áp lực.” Lương Trạch tùy ý nói.
"Lương Trạch, cậu phải chịu rấtnhiều áp lực sao? Vậy thì cậu nên nhéo ma͙nh hơn nữa." Kiều Khả nói và đặt bàn tay còn lại của Lương Trạch lên mặt mình.
Lương Trạch thực sự bị ấn tượng bởi sự đáng yêu của Kiều Khả, nhưng hắn không dám véo quá ma͙nh.
Tuy nhiên Kiều Khả vẫn bị véo mặt rấtđau, cậu nói với Lương Trạch một cách đáng thươռg "Lương Trạch, tớ rấtđau, đừng chạm vào nó nữa."
Lương Trạch gần như bị lời nói của Kiều Khả làm cho giật mình, hắn thành thật rút tay lại, thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lương Trạch, Kiều Khả còn tưởng rằng Lương Trạch đã tức giận vì mình không cho hắn chạm vào, vì vậy cậu nắm lấy tay Lương Trạch và nói một cách dịu dàng, "Để tớ hoà hoãn một chút, sau đó tớ sẽ tiếp tục cho cậu sờ, được không."
Lương Trạch hoàn toàn mất bình tĩnh, bắt đầu chuyển chủ đề, đưa kế hoạch học tập cho cậu, “Tớ cho cậu xem kế hoạch học tập hôm nay, từ giờ trở đi, cậu hãy kiên trì học cùng tớ, đến cuối học kỳ, tớ sẽ kéo cậu lên bảng xếp hạng, được không?"
Kiều Khả trợn to hai mắt, trực tiếp bị đề tài của hắn hấp dẫn, "Kéo tớ lên? Có thể sao?"
"Tất nhiên, cậu không tin tớ sao? Tớ là người đứng đầụ”
Trên thực tế, Kiều Khả thực sự tin vào lời của Lương Trạch, phần lớn lý do là vì Lương Trạch có điểm cao và là người đứng đầu bảng xếp hạng, Kiều Khả tin vào lời của Lương Trạch như thể cậu đã bị tẩy não bởi những người bán hàng đa cấp.
Kiều Khả vui vẻ nhận lấy bản ghi chép tay của Lương Trạch, Lương Trạch thấy cậu hạnh phúc thì liền vươn tay vuốt tóc của cậu tɾong khi cậu không chú ý, cảm giác thực sự rấttốt, "Nếu cậu gặp phải điều gì khó hiểu, hãy viết nó ra, sau đó đến hỏi tớ."
Kiều Khả gật đầu mà không rời mắt khỏi ghi chú.