Nếu quyết định muốn giúp Kiều Khả học bổ túc, Lương Trạch đã suy nghĩ rấtnhiều về nó. Hắn nhìn Kiều Khả từ nghiêm túc tɾong lớp chuyển sang bắt đầu chạy trốn, rồi lại chạy đi, thỉnh thoảng hắn lại nhếch mép cười, thỉnh thoảng hắn lại nuốt nước bọt nói "Bạn cùng bàn của tớ, cậu đang suy nghĩ gì vậy?"
"À? Gà rán, bữa trưa chúng ta ăn gà rán nhé, Lương Trạch?" Kiều Khả dùng giọng trần thuật hỏi hắn.
Lương Trạch cảm thấy Kiều Khả thực sự là nguồn hạnh phúc của hắn, "Cậu đang hỏi ý tớ à? Không phải cậu đang nghĩ đến việc ăn gà rán sao?"
Kiều Khả dùng sức gật đầu, "Tớ chỉ định nói cho cậu biết mà thôi, ha ha ha"
“Được, lát nữa trời sẽ mưa, tớ sẽ đi mua đồ ăn, cậu hãy ngoan ngoãn ở tɾong lớp đợi tớ.” Lương Trạch vừa nói vừa cúi đầu viết kế hoạch học tập cho cậụ
“Vậy tớ không thể đi cùng cậu sao?” Kiều Khả nắm lấy quần áo của Lương Trạch.
"Cậu định làm gì? Đi bộ như một đứa trẻ và nghịch ngợm ở tɾong nước. Nếu bị ướt và bị bệnh thì sao?" Lương Trạch ngừng viết và nhìn cậu nói.
"Vậy thì tớ muốn đến căng tin. Tớ muốn ăn thêm một vài món khác. Chỉ ăn gà rán thì quá ít." Kiều Khả đang nghịch cúc áo trên tay áo của Lương Trạch.
Lương Trạch thậm chí còn bị lời nói của cậu làm cho bật cười, "Vậy cậu còn muốn ăn gì nữa, nhắn tin cho tớ là được rồi, trời mưa to như vậy, cậu đi mưa làm gì."
"À... Tớ không muốn cậu đi một mình, cũng không muốn... Tớ không muốn ở một mình, cậu cho tớ đi chung với, được không?" Kiều Khả giật giật ống tay áo của hắn nói.
Lương Trạch đột nhiên bị lời nói của cậu làm cho động lòng, thở dài một hơi, đặt bút xuống, siết chặt bàn tay nhỏ bé của cậu, "Vậy cậu có thể đi cùng tớ."
“Tớ biết mà, Lương Trạch, cậu cũng không muốn ở một mình.” Kiều Khả cười tủm tỉm nói.
Hai cô gái trước mặt đã quen với mối quan hệ hàng ngày giữa hai người này, và họ vẫn thí¢h tụ tập cùng nhau và thảo luận về những chuyện tình ngọt ngào và đáng yêu của hai người bọn họ.
Kiều Khả cảm thấy rằng kể từ khi Lương Trạch đến, Lý Tư Tư và Hạ Duyệt liền trở nên rấtxa lạ, họ luôn tụ tập với nhau và nói những điều nhỏ nhặt, và họ không đưa cậu đi cùng.
Ngược lại, Lương Trạch không có sự thờ ơ đối với cậu như bọn họ, bởi vì hai người này thực sự chỉ coi Kiều Khả là em trai, và Kiều Khả đã nói với hắn rằng, trước khi có người nói cậu ngốc, Lý Tư Tư và Hạ Duyệt sẽ cùng nhau bảo vệ cậu, hai người họ sẽ nói bằng giọng điệu hung dữ để xua đuổi rấtnhiều người bắt nạt cậụ
Kiều Khả nói đến đây bằng hai mắt sáng ngời, dường như cậu căn bản không nhớ rõ mình bị bắt nạt, chỉ biết mình được bảo vệ rấttốt. Sau khi Lương Trạch nghe những gì cậu nói, hắn cảm thấy rấtđau lòng, hắn biết cách suy nghĩ của Kiều Khả khác với người thường, nếu nói Kiều Khả lạc quan, đó là bởi vì Kiều Khả thực sự không có ác cảm, sau khi ăn xong, cậu có thể mỉm cười ngay lập tức giống như một bông hoa. Lương Trạch không biết nên cảm thấy tiếc cho Kiều Khả hay biết ơn vì cậu đã có thể nghĩ thông về điều đó.