Khi tan học, Kiều Khả lập tức đặt bút xuống và đi theo Lương Trạch đến nhà ăn. Như đúng như Lương Trạch đã dự đoán, Kiều Khả đã bước vào những nơi có nhiều nước, cậu dùng ͼhân gõ vào vũng nước trước, sau đó bước vào, tóc của cậu vẫn ướt mặc dù cậu đang cầm một chiếc ô.
Kiều Khả giống như một con ngựa hoang đã cởi bỏ sự cứng nhắc, thậm chí Kiều Khả còn không nghe thấy Lương Trạch hét lên nhiều lần. Lương Trạch không còn cách nào khác ngoài việc đuổi theo Kiều Khả, đóng ô lại và cúi xuống để chui vào ô của Kiều Khả. Lương Trạch ôm lấy Kiều Khả bằng một tay, tay kia chộp lấy chiếc ô của cậụ
Kiều Khả vốn đang vui vẻ lại bị hắn ôm làm mất cảnh giác, cậu sững sờ nhìn hắn, "Không phải tớ đã bảo cậu không được nghịch nước hay sao, cậu đúng là không thành thật."
Kiều Khả ngoan ngoãn không dám nói chuyện với Lương Trạch, nhưng cuối cùng cậu vẫn thấp giọng biện minh, "Tớ cũng không có cố ý."
“Chẳng lẽ ͼhân cậu tự bước vào nước sao?” Lương Trạch nhéo cánh tay của Kiều Khả, khá gầy nhưng rấtmềm, hắn cảm thấy thân thể của Kiều Khả cực kỳ mềm mại.
“Đúng vậy, nó tự giẫm lên nước, tớ không thể khống chế được.” Kiều Khả ngẩng đầu nhìn Lương Trạch, tiếp tục tranh luận.
Lương Trạch bị Kiều Khả chọc cười đến mức tức giận, hắn nắm tay Kiều Khả và vỗ nhẹ lên mông của cậu, "Nhanh lên, một lát nữa sẽ không còn gà rán."
Gà rán của trường ngon lắm, đi muộn là không giật được, Kiều Khả cũng ôm lấy thắt lưng của Lương Trạch, cậu khẽ vuốt ve cơ bụng của hắn, cậu còn âm thầm cho là Lương Trạch không biết chuyện này, một lát sau, Kiều Khả liền nói, “Đi mau, đi mau, đi chậm sẽ không còn gà rán nữa.”
Lương Trạch nhìn con thỏ nhỏ chột dạ nhà mình, hắn vừa đi vừa nói với Kiều Khả “Lát nữa chúng ta thu dọn đồ đạc trở về ký túc xá ăn cơm, vừa hay có thể thay quần áo và ngủ một giấc.”
Kiều Khả không chạm vào cơ bụng của Lương Trạch nữa, cậu cẩn thận suy nghĩ về những lời của Lương Trạch, sau đó gật đầu và ừ một tiếng.
Sau khi hai người đóng gói đồ ăn xong, Kiều Khả muốn ăn cái gì thì liền trở về ký túc xá rồi ăn, ngay sau đó, cậu vội vàng lấy găng tay dùng một lần ra và chuẩn bị ăn gà rán, Kiều Khả cũng lấy bữa ăn ra và nói với Kiều Khả một cách lạnh lùng, "Mau đi thay quần áo đi, thay xong rồi hãy ăn cơm."
Kiều Khả cảm thấy Lương Trạch thật sự ác độc, người tốt sẽ không lợi dụng͟͟ thua thiệt trước mắt, Kiều Khả nhanh chóng thay quần áo một cách thành thạo, Lương Trạch cảm thấy mình chưa từng thấy Kiều Khả nhanh nhẹn như vậy.