Tên truyện Học bá giáo thảo cùng học tra thỏ con
Tác giả Bài Cốt Xao Hảo Cật
Editor Mỉu WordPress Ổ của bé mỉu nè Chương 3 – Cậu đừng nhéo tai tớ nữa
Ngày hôm sau Kiều Khả tỉnh lại trong lòng ngực của Lương Trạch . Kiều Khả mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn thấy chiếc cằm sắc bén của Lương Trạch , lập tức tỉnh , cậu nhẹ nhàng dịch lên, cẩn thận nhìn mặt của Lương Trạch .
Thời điểm Lương Trạch lạnh mặt tương đối dọa người, nhưng khi Lương Trạch cười rộ lên sẽ làm người ta cảm thấy thực ấm áp, bây giờ lúc Lương Trạch ngủ rồi nhắm hai mắt cũng rất đẹp, Kiều Khả cảm thấy đuôi nhỏ ở mông mình ngứa ngáy muốn mọc ra.
Kiều Khả lặng lẽ nuốt một ngụm nước miếng, nhịn không được phỉ nhổ chính mình nhan cẩu mê sắc đẹp .
Lương Trạch đột nhiên mở mắt, đem Kiều Khả ôm sát vào lòng hỏi cậu “Đẹp không?”
Kiều Khả như gà con mổ thóc liều mạng gật đầu, sau đó lại liều mạng lắc đầu, “Tớ mới không thèm nhìn cậu, không đẹp bằng tớ”.
“Đúng đúng , cậu là đẹp nhất, mau đứng lên đi, dẫn cậu đi ăn sáng.”
Lương Trạch vỗ nhẹ vào mông nhỏ của cậu, Kiều Khả lập tức run lên, Lương Trạch cảm thấy Kiều Khả quá mẫn cảm, đôi khi chỉ hơi chạm vào một chút đều run , nếu là ở trên giường cũng mẫn cảm như vậy , cậu ấy sẽ rất khó chịu đi ?
Hai ngày này cùng Kiều Khả ăn cơm Lương Trạch đã nhìn ra ngay Kiều Khả có phần kén ăn, đặc biệt ghét ăn cà rốt, trừ bỏ cơm sáng ăn nhiều một chút, cơm trưa cùng cơm chiều đều ăn rất ít, bởi vì cậu lại ăn vặt ăn nhiềụ
Kiều Khả là kiểu người thoạt nhìn giống như mấy nam sinh đáng yêu, khuôn mặt nhỏ trắng nõn sạch sẽ , còn có nét trẻ con, mắt to tròn tròn, khi cười rộ lên sẽ cong thành vầng trăng khuyết, còn sẽ lộ ra lúm đồng tiền.
Nhưng Kiều Khả trên người không có chút thịt nào , Lương Trạch cảm thấy trên người Kiều Khả chỗ duy nhất nhiều thịt nhất chính là cái mông nhỏ của cậụ
Mang Kiều Khả ăn sáng xong , hai người trở lại lớp, Kiều Khả ngoan ngoãn đem bài tập đặt ở trên bàn chờ học ủy Lưu Thơ Kỳ tới thụ
Lưu Thơ Kỳ hôm nay mặc một chiếc váy nhỏ màu trắng , cả người nhìn có vẻ rất đẹp, cố ý ngồi ở chỗ của Lương Trạch bên cạnh, xem bài tập của Kiều Khả , “A? Sao cậu có thể sai mấy kiến thức cơ bản như vậy ?”
Vừa nghe cô ta nói xong, Lương Trạch mặt đã tối sầm lại, Kiều Khả không nói cái gì chỉ biết đầu nhỏ xuống, Lương Trạch chỉ có thể thấy đám lông xù xù trên đỉnh đầu của cậụ lông ở đây là tóc nhưng nói vậy cho nó dễ thương
“Cậu thành tích kém như vậy, khẳng định sẽ liên lụy đến Lương Trạch, còn không bằng cho cậu ấy ngồi ở bàn trước đâu……” Lưu thơ kỳ tiếp tục nói.
“Cô thu xong bài tập rồi đúng không ? Vậy đừng ở chỗ này quấy rầy tôi học tập.” Lương Trạch lạnh như băng nhìn chằm chằm cô ta.
Nghe được Lương Trạch nói như thế Lưu thơ kỳ thở phì phì trừng mắt, liếc nhìn cái đầu thỏ con đang cúi xuống kia, quay đầu rời đi.
Lương Trạch nhìn thấy Kiều Khả như mất hồn, muốn sờ đầu nhỏ của cậu, Kiều Khả lúng túng né tránh tay hắn, nằm trên bàn rầu rĩ nói, “Lương Trạch a, tớ có phải ảnh hưởng cậu học tập không?”
Lương Trạch vốn dĩ muốn thu hồi tay, nhìn thấy lỗ tai nhỏ hồng hồng của Kiều Khả liền đưa tay nhéo nhéo, vừa nóng lại vừa mềm, Lương Trạch cũng nằm trên bàn đối với Kiều Khả, “Tuần sau thi khảo sát, tôi cho cậu thấy vị trí thứ nhất, được không?”
Kiều Khả bị hắn sờ đến căng cứng cả thân thể, Kiều Khả hướng cánh tay chôn vùi đầu, “Vậy cậu phải chăm chỉ học tập, liền… Đừng… Đừng nhéo lỗ tai tớ.”
Lương Trạch phụt một tiếng liền bật cười, “Vậy cậu có muốn tôi dạy thêm cho cậu? Tiểu ngồi cùng bàn?”
Kiều Khả nghe hắn nói không hiểu sao lộ ra đôi mắt ươn ướt hồng hồng, chớp chớp nhìn Lương Trạch hơi hơi hé miệng lại nhắm lại, sau đó lại rụt rụt, nhỏ giọng nói, “Không cần, tớ ngốc lắm.”
Kiều Khả nghĩ nghĩ, lại thực vui vẻ nói, “Nhưng nếu cậu xếp thứ nhất tớ sẽ thực vui vẻ, giống như ăn kem sữa bò yêu thích của tớ vậy”.
“Vậy cậu muốn thành tích trở lên tốt không, tôi có thể phụ đạo cho cậụ” Lương Trạch nhìn cậu nói.
“Tớ đây… Có phải sẽ ảnh hưởng cậu học tập không?”
Kiều Khả ngồi dậy siết chặt ngón tay.
Lương Trạch, “Cậu có ảnh hưởng đến tôi học tập đâu? Nếp tôi đứng thứ nhất trong kỳ khảo sát, không phải cậu không ảnh hưởng đến tôi học tập sao?”
Kiều Khả nghĩ nghĩ, nếu Lương Trạch vẫn xếp thứ nhất,như vậy khẳng định cậu không có ảnh hưởng đến Lương Trạch, sau đó cậu nhìn Lương Trạch nghiêm túc gật gật đầụ
Lương Trạch nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nộn nộn của cậu, “Yên tâm đi, vị trí thứ nhất chắc chắc sẽ là của tôi, nhưng mà tôi khi dạy cho cậu sẽ rất nghiêm khắc, học không được sẽ đánh mông cậu”.
Kiều Khả tưởng tượng đến cảnh bị hắn đét mông, cái đuôi nhỏ của mình chắc sẽ không nhịn được bị mọc ra mất, nếu là thật sự bị đét mông, cái đuôi của cậu khẳng định sẽ lộ ra, nhưng cậu lại muốn hành tích trở lên tốt hơn , Kiều Khả cảm thấy thật là rối rắm, sau đó nhăn khuôn mặt nhỏ , dùng ngữ khí thương lượng cùng Lương Trạch nói, “Vậy cậu không được cởi ta quần của tớ để đánh tớ nha?” Như vậy đuôi nhỏ của cậu sẽ không lộ ra, Lương Trạch khẳng định cũng không biết.
Lương Trạch nghiến răng nghiến lợi, tiểu ngồi cùng bàn rốt cuộc là có hiểu hay không vậy, tay hắn lại cũng tăng sức nhéo, Kiều Khả bị hắn nhéo đau, nước mắt lưng tròng lên án hắn, “Lần sau không cho cậu nhéo mặt nữa đau quá a ”
Lương Trạch lại sờ soạng khuôn mặt nhỏ của cậu một chút mới cười nói, “Thế này đã đau chịu không nổi, về sau phải làm sao bây giờ hử?”
“Về sau…?” Kiều Khả mắt to tràn ngập nghi vấn, sau đó giống nhe nghĩ thông suốt trừng lớn đôi mắt, “Cậu cậu cậu… Về sau cư nhiên còn muốn nhéo mặt tớ, còn muốn càng dùng sức, cậu sao có thể thật hư ”
Lương Trạch, “…”
Mỉu ngu như con tró edit xong méo lưu để mần lại từ đầu