Tiểu Thụ Ngây Ngô
Chương 2 – Lương Trạch, cậu ngủ chưa?
⬅ Trước Tiếp ➡
Edit by Mỉu

Sau một thời gian ở chung, Kiều Khả cảm thấy Lương Trạch quả thực là người đối xử với mình tốt nhất, mặc dù những người khác cũng đối thật tốt, nhưng mà đều không có tốt bằng Lương Trạch, bé thỏ nhanh chóng đem chính mình đi bán sạch sẽ. ôi dồi ôi con tôi
Kiều Khả làm cái gì cũng phải kéo Lương Trạch đi, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau mua đồ vật , đi WC cũng muốn cùng nhau, tắm rửa đương nhiên không thể cùng nhaụ Lúc Kiều Khả tắm rửa sẽ hiện ra tai thỏ cùng đuôi thỏ.
Trước kia ở một mình cậu cũng không cảm thấy mình tắm rửa thật lâu, hơn nữa tắm xong rồi còn có thể đem lỗ tai cùng cái đuôi lau khô.
Bây giờ cùng Lương Trạch ở chung, để tránh không bị phát hiện mình chính là một con thỏ, Kiều Khả khó được thông minh một lần, lúc tắm rửa nhịn không cho cái đuôi cùng lỗ tai nhỏ mọc ra.
Kiều Khả nhịn đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, tắm rửa xong bước chân đều hư thoát Bệnh lâu ngày làm nguyên khí hư nhược, tinh khí mất hết dần. . Khi mở cửa phòng tắm ra liền phát hiện Lương Trạch đang chằm chằm cậu, Kiều Khả lắp bắp hỏi hắn, “Cậu… Cậu còn chưa đi tắm rửa sao?”
“Sao cậu tắm lâu vậy, tôi còn tưởng cậu ngất xỉu ở bên trong.” Lương Trạch vuốt cằm, đánh giá khuôn mặt nhỏ đỏ ửng của cậụ
“A… Không có… Tớ có thói quen tắm rất lâu, nếu không lần sau cậu tắm trước đi?” Kiều Khả cầm khăn lông lau tóc, áo ngủ hình thỏ con cũng bị vén lên, lộ ra một nửa vòng eo trắng nõn còn một nửa vòng eo nhỏ thì giấu trong quần.
Lương Trạch nhìn đến miệng khô lưỡi khô, nhéo đùi mình một chút, dùng sức dời ánh mắt nóng bỏng của mình ra khỏi vòng eo mảnh khảnh của Kiều Khê, mới khàn giọng nói, “Không sao, tôi chỉ sợ cậu tắm lâu không thoải mái.”
Kiều Khả nghe thấy giọng hắn không đúng lắm, quay đầu lại, “Lương Trạch, cậu khát không, tớ có nước này, cậu muốn uống không?”
“Vậy cậu cho tôi một chai,” Lương Trạch biết hắn vốn không khát nước nên miên man suy nghĩ lại điều đó ? .
Kiều Khả đặt khăn tăm xuống, cúi xuống lục lọi cái bàn làm việc, cái mông thịt nhỏ của cậu áp chặt vào quần pyiama hình thỏ con, vòng eo nhỏ nhắn kia cũng lộ ra, Lương Trạch dùng ánh mắt nhàn nhạt nhìn sự dụ hoặc, yết hầu của hắn hơi động động.
“Lương Trạch, cho cậu này.” Kiều Kê nhảy dựng lên nói với Lương Trạch “Tớ nói cho cậu biết, vị này ngon nhất, tớ chỉ còn mỗi chai này liền cho cậu, cậu uống xem có ngon không?”. Lương Trạch cầm lấy chai nước, vặn nắp ra, uống một ngụm , kìm nén cơn nóng trong lòng, “Ừ, ngon lắm, tôi đi tắm đây.”
“Cậu đi đi, tớ cũng muốn làm bài tập bây giờ.” Kiều Khả trở lại chỗ ngồi của mình, lấy bài tập đau đầu ra chuẩn bị chiến đấụ
Lương Trạch vào phòng tắm liền mở nước lạnh, muốn xua tan du͙c vọng của mình càng sớm càng tốt, đây lần đầu tiên hắn nhìn thấy một người trở lên xúc động như thế ? . Hắn không quan xu hướng giới tính của mình như thế nào, chỉ cần hắn thích, cho dù là nam thì có làm sao?
Lương Trạch vuốt tóc, lộ ra cái trán đẹp, xối nước lạnh thủy lên mặt rồi tự hỏi làm thế nào để dụ dỗ được Kiều Khả. Một lát sau hắn tắt nước đi, chỉ mặc một cái quần đùi bước ra ngoài.
Cơ bụng của Lương Trạch không phải quá cường tráng, nhưng đường cong cơ bắp của hắn rất rõ ràng, hơn nữa Lương Trạch cũng tương đối trắng. Hắn cố ý không lau tóc làm nước chảy xuống cơ bụng mình.
Kiều Khả đang làm đề toán bỗng ngẩng đầu, trợn mắt há hốc mồm nhìn Lương Trạch, cây bút trong tay rơi trên trên bàn rồi lăn xuống dưới đất.
“Bạn nhỏ ngồi cùng bàn, mau lau nước miếng.” Lương Trạch cười nói.
Kiều Khả xoay người hai tay hai chân, thật sự xoa xoa khóe miệng.
“Lương Trạch cậu gạt tớ, làm gì có nước miếng ” Kiều Khả lại nhìn về phía Lương Trạch, càng nói càng chột dạ, thanh âm càng ngày càng nhỏ.
Lương Trạch đi đến trước mặt cậu, nhặt bút đặt vào chỗ ngồi, “Kiều Kiều, có muốn sờ một chút?”
Kiều Khả đương nhiên muốn sờ, chính bản thân cậu không có cơ bụng nên cũng muốn tập, nhưng mà luyện cơ bụng thật sự mệt mỏi , còn không thể ăn ngon, Kiều Khả liền quyết định vẫn là xem của người khác đi, nếu có thể sờ sờ thì càng tốt, vậy nên mình có hay không có cũng không sao cả .
Nhưng Kiều Khả ngoài miệng vẫn là cự tuyệt, cũng không dám ngẩng đầu xem Lương Trạch, “Không cần, tớ muốn đi học, cậu mau đi qua đi.”
“Không cần? Vậy quên đi, tôi đây liền đem quần áo mặc vào.” Lương Trạch đi đến chỗ ngồi của mình, cầm lấy quần áo.
Kiều Khả lén lút ngẩng đầu, lại liếc mắt nhìn cơ bụng của hắn, trộm nuốt nước miếng, lúc Lương Trạch nhìn qua lập tức làm bộ dáng nghiêm túc học tập, cậu hối hận rồi, sớm biết thế này vừa nãy liền sờ thì hay rồi.
Lương Trạch mặc quần áo xong lại đứng trước mặt Kiều Khả lắc lư
”Bạn nhỏ cùng phong, cho tôi ngủ nhờ 1 đêm? Tôi không mang chăn.”
Kiều Khả nhìn thoáng qua giường Lương Trạch , thật sự không thấy có , “Vậy tớ cho cậu mượn một cái chăn .”
“Nhưng mà cái chăn đó không được phơi nắng, đắp cũng không thỏa , cậu cho tôi ngủ nhờ 1, cái lên không thoải mái, cho nên ngươi thu lưu ta một buổi tối được không? Ta cho ngươi sờ ta cơ bụng.” Lương Trạch nói liền đem Kiều Khả tay nhỏ ấn tới rồi chính mình cơ bụng thượng, Kiều Khả tay chỉ cảm thấy đến một chút ấm áp, còn có một chút ngạnh, hắn cũng chưa dám cẩn thận sờ liền thu hồi tới tay, “Vậy được rồi.”
Kiều Khả dù sao mình cũng chưa đến kỳ động dục, nếu ngủ chung 1 đêm chắc sẽ không mang thai. khúc này là bé tưởng nếu ngủ cùng nhau trong kỳ động dục sẽ mang thai
Khi hai người nằm trên giường , trên người Kiều Khả có mùi thật thơm , Lương Trạch muốn chờ cậu ngủ say rồi ôm cậu , thế nhưng hắn còn chưa ra tay, Kiều Khả đã động trước.
“Lương Trạch, ngủ rồi sao? Lương Trạch…” Kiều Khả nhỏ giọng gọi Lương Trạch.
Lương Trạch nhịn cười, cũng không trả lời cậu, muốn xem cậu làm cái gì.
Kiều Khả sột sột soạt soạt, tay nhỏ liền sờ lên cơ bụng của Lương Trạch , đầu tiên cậu dùng một ngón tay sờ một chút, mắt liếc Lương Trạch, may quá hắn chưa tỉnh, liền yên tâm, toàn bộ tay nhỏ đều sờ soạng lên .
Cách quần áo Kiều Khả thấy cảm giác xúc thật không tồi, vừa mềm vừa cứng, Kiều Khả nghiêng mình đem cái tay còn lại duỗi lên sờ.
Lương Trạch bị cậu sờ sắp có phản ứng, một phen đè tay cậu lại, đem cả người đối phương ôm vào trong ngực, “Không phải cậu nói không sờ sao?”
“A? Tớ tớ … Ngủ rồi… Đấy là mộng du, không phải tớ…” Kiều Khả lập tức nhắm mắt chốn vào trong lòng ngực của Lương Trạch, không nhúc nhích.
Lương Trạch cười, nói bên tai cậu, “Cách quần áo sờ không thích, cậu trực tiếp sờ vào đi.”
Lương Trạch cầm tay của Kiều Khả đưa vào cơ bụng của hắn sờ soạng, tay Kiều Khả cảm thấy có chút lạnh, đặc biệt mềm, Kiều Khả bị hắn cầm tay vuốt vuốt liền không khống chế được mình, dù sao thì mình cũng nói là mộng du, ngày mai nói không nhớ rõ được rồi.
Kiều Khả nhắm hai mắt, tay lung tung vuốt, còn vươn 1 ma trảo đây nghĩa là tay của động vật ý tại bé thụ là thỏ mà nữa ra, điên cuồng nhéo cơ bụng Lương Trạch. Lương Trạch ngửi thấy trên người cậu có mùi sữa, tùy ý cho cậu nghịch ngợm, lăn lộn một hồi lâu động tác của Kiều Khả dần dần chậm lại, rồi từ từ ngủ.
Lương Trạch vỗ vỗ eo của Kiều Khả, Kiều Khả mẫn cảm run lên hai lần nhưng không tỉnh, hắn đem Kiều Khả hướng vào trong lòng ngực của mình ôm , ở trên tóc Kiều Khả hôn hôn,chịu đựng hạ thân đã ngủ say.
Lương Trạch hắn chắc chắn là thích Kiều Khả rồi, nhưng hắn hy vọng hai người yêu nhau dưới tình huống Kiều Khả cũng tự nguyện, cho nên hắn ngạnh sinh sinh khắc chế chính mình, chờ bạn nhở ngồi cùng bàn mỗi ngày thích hắn hơn một chút.
Hắn sẽ tận lực kiên trì chờ đợi hằng ngày
Anh công mưu mô ghê, mà em thụ cứ trắng trắng mềm mềm thơm thơm mùi sữa lại ngây thơ ai chịu được 333
Cơ bắp của ảnh
⬅ Trước Tiếp ➡