Tiểu Thụ Ngây Ngô
Chương 1 Lần đầu gặp gỡ
Tiếp ➡
Lương Trạch chỉ mới chuyển đến trường vào năm 3 cấp 3 lớp 12 , tuy rằng Lương Trạch không thiếu tiền, nhưng Trường Gianh Thành cấp tiền quả thật rất nhiều, Lương Trạch cũng chuyển đến để kiếm một kho bạc nhỏ.
Lương Trạch đến chính là học sinh giỏi nhất lớp, khi hắn đến thầy hiệu trưởng dẫn vào, hắn thấy Kiều Khả đang nhìn mình.
Kiều Khả ngồi ở hàng cuối cùng, đôi mắt to không chút nào che giấu nhìn hắn, hơi hơi giương cái miệng nhỏ, giống như còn nuốt một ngụm nước miếng.
Lương Trạch nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn đáng yêu ấy không nhịn được cười, Lương Trạch cũng rất ưa nhìn, lông mày và đôi mắt tương đối sắc bén, khi không cười thì thật nghiêm túc, thế nhưng khi cười lên làm người ta cảm thấy thật dễ dàng thân cận.
Khi Kiều Khả thấy hắn cười một chút, khuôn mặt nhỏ trắng nõn đến lỗ tai đều đỏ, âm thầm tự hỏi học sinh chuyển trường như thế nào như thế đẹp a.
Lương Trạch bị chủ nhiệm lớp an bài ngồi cạnh Kiều Khả , lớp phó học tập Lưu Thơ Kỳ ? ở hàng đầu tiên lập tức giơ tay đứng dậy, “Thưa thầy, Kiều Khả thành tích không tốt lắm, khả năng sẽ ảnh hưởng đến bạn học Lương Trạch học tập, hay là cho Kiều Khả lên ngồi chỗ bàn trống chỗ bục giảng”
Bị điểm danh Kiều Khả sửng sốt, khuôn mặt nhỏ càng đỏ, cậu thành tích quả thật rất kém , là do ba cậu đã góp tiền để được chuyển vào học lớp này, một số học sinh điểm cao thường hay chế giễu cậụ
Chủ nhiệm lớp vuốt cằm suy nghĩ, vừa mới chuẩn bị mở miệng đã bị Lương Trạch cắt ngang, “Không sao, em ngồi ở phía sau đi, còn có thể trợ giúp bạn học Kiều Khê học tập.”
Lưu thơ kỳ còn chưa từ bỏ ý định, ra vẻ khó xử nói, “Kiều Khả rất ngốc, cậu cặn bản sẽ không dạy được cậu ta.”
Kiều Khả nghe vậy ngẩng đầu lên, ủy khuất, đôi mắt to ướt dầm dề giống như muốn khóc , xem Lương Trạch tâm đều mềm, “Có dạy được hay không là chuyện của tôi, cô không cần lo lắng”
Lương Trạch vốn đang muốn bắt Lưu thơ kỳ xin lỗi , nhưng là hắn sợ dọa Kiều Khả, đôi mắt đỏ hoe giống như thỏ con thật sự sẽ khóc, liền từ bỏ, gật đầu với chủ nhiệm lớp một cái liền đi đến chỗ ngồi bên cạnh Kiều Khả.
Kiều Khả thấy hắn đi tới, cố nén nước mắt, luống cuống tay chân thu thập sách cùng đồ ăn vặt của mình ở bàn bên cạnh.
Lương Trạch cúi đầu thấy cậu càng thu thập càng loạn, liền giúp cậu cùng nhau thu thập đồ vật, Kiều Khả còn giống như bé con tích trữ thật nhiều sữa bò Vượng Tử 1 ở trên bàn. Chú thích đây nè👇👇👇
Lương Trạch rút ra từng hàng sữa bò liền cười thành tiếng, Kiều Khả cúi đầu tiếp nhận sữa bò, lỗ tai nhỏ hồng hồng ở dưới mắt Lương Trạch đung đưa, làm Lương Trạch muốn cắn cậu một chút.
“Tiểu ngồi cùng bàn, cậu tên là Kiều Khả đi? Tớ tên Lương Trạch, về sau liền thỉnh cậu chiếu cố nhiều hơn ” Lương Trạch cười không nhịn đc nhéo một chút lỗ tai cậu , lỗ tai Kiều Khả quả nhiên thực mẫn cảm ở trên tay hắn giật mình.
“Ân ân… Chiếu cố nhiều hơn…” Kiều Khả bị hắn sờ sắp khống chế được mà biến ra tai thỏ, "Cậu đừng… Đừng niết lỗ tai tớ… Ngứa…”
Kiều Khả cúi đầu nên không có thấy Lương Trạch trong mắt liền tối đi, Lương Trạch cười buông lỏng tay ra, sau đó ghé vào bàn của Kiều Khả hỏi cậu , “Ngồi cùng bàn, ký túc xá của cậu còn phòng trống không ? Tớ có thể ở chung với cậu được không?”
Kiều Khả thật vất vả mới nhịn xuống không lộ ra lỗ tai, ổn ổn tinh thần mới nói với hắn, “Có, tớ ở một mình , còn thừa giường có thể cho cậu ngủ.”
“Vậy ngày mai tớ chuyển vào ở.” Lương Trạch vốn dĩ không tính toán trọ ở trường, nhưng là hiện tại không giống nhau nếu có thể cùng tiểu ngồi cùng bàn của hắn ở chung một phòng ký túc xá cũng không phải không thể.
Kiều Khả ngốc ngốc còn tưởng rằng hắn là không có mang đồ ở đây cho nên chỉ có thể ngày mai mới có thể vào ở.
Còn tiếp...
Tiếp ➡