"Mắt nhìn của Tuyền Nhi khá lắm. Ở Kinh thành không có kiểu dáng này đâu. Mẫu thân của ta đã đặc biệt sai người gửi tới đây từ Lân Châu đấy. Tuy chất liệu không phải là loại tốt nhất nhưng cần phải mất hơn nửa năm mới chạm khắc được một chiếc trâm như thế này. Tốn nhiều công sức lắm."
Nhà mẹ đẻ của Dương thị ở Lân Châu. Từ nhỏ, Tam biểu tẩu đã lớn lên trong sự cưng chiều của cả nhà. Dẫu đã được gả tới Kinh thành nhưng chỉ cần trong nhà có món đồ đẹp đẽ nào đó, Dương thị đều không thiếu phần mình. Chỉ cần mỗi điểm này thôi, Yến Tuyền hay những người khác đều đã hết sức hâm mộ đối phương rồi.
Các nữ nhân trong nhà không ngừng tán gẫu về y phục và trang sức. Nhị biểu tẩu đang ở bên cạnh, vừa nghe họ nói vậy thì cũng tham gia trò chuyện. Bọn họ hàn huyên cho đến khi Tống Thanh Dương bước vào cửa mới im lặng.
Mười ba năm khổ luyện nơi sa trường đã biến một đứa trẻ từng nghịch ngợm và hiếu động thành một nam nhân cao lớn và khỏe mạnh, không giận mà tự toát lên vẻ uy nghiêm, khiến ai nhìn vào cũng thấy hơi lúng túng. Ngay cả mẫu thân của hắn cũng ngẩn người một lát, đang định lên tiếng thì bỗng nghe thấy tiếng kêu hốt hoảng của Yến Tuyền.
Âm thanh không lớn. Nhưng khi mọi người đều đang im lặng thì nó lại có vẻ cao vút khác thường. Thế là trong thoáng chốc, người nào cũng nhìn về phía nàng.
Sắc mặt Yến Tuyền đỏ bừng, nhất thời không biết nên giải thích thế nào về việc mình hét to là vì Lộ Nhi. Lúc nãy, khi Đại biểu ca vừa bước vào cửa, Lộ Nhi đang đứng bên cạnh Yến Tuyền bỗng tỏ vẻ sợ hãi, sau đó cuống quýt bỏ chạy. Trong lúc kích động, nàng ta đã bất cẩn bước ra ánh sáng mặt trời, suýt chút nữa đã bị ánh nắng thiêu sạch tới độ hồn phi phách tán.
"Ta.. Ta vừa thấy một con rắn bò nhanh vào bụi hoa kia." Yến Tuyền bèn chỉ về phía bên kia, cố gắng tìm một cái cớ.
Hầu hết nữ nhân đều sợ rắn nên vừa nghe câu này, mọi người đều sợ hãi lùi lại. Mấy thằng nhóc sai vặt vội cầm lấy dụng cụ đi bắt rắn. Nhưng bọn họ đã lục lọi trong các bụi hoa mà vẫn không thấy bóng dáng con rắn đâu cả. Vì cho rằng nó đã bò sang chỗ khác nên bọn họ bắt đầu mở rộng phạm vi tìm kiếm.
Một buổi nghênh đón tốt đẹp đã bị phá hỏng bởi một con rắn nhỏ đến rồi lại đi, không để lại dấu vết nào. Yến Tuyền cảm thấy áy náy nhưng lại không thể giải thích được, nàng chỉ đành âm thầm xin lỗi trong lòng mà thôi.
"Tuyền Nhi muội muội trông rất khỏe mạnh, không hề suy yếu như những gì người thường viết trong thư." Tống Thanh Dương nói với mẫu thân mình.
"Con bé ấy à, trông thì có vẻ ổn vậy thôi. Nhưng hai ngày trước, Tuyền Nhi vừa ra nắng một thoáng đã ngất xỉu vì bị cảm nắng rồi đấy."
"Người đã dùng hết những phương thuốc mà con sai người gửi về trước đó chưa ạ?"
"Dùng cả rồi, thế nhưng hết thảy đều không có tác dụng. Được rồi, con đừng đứng ở đây nữa, vào trong nhà ngồi đi."
Trong nhà có nhiều người nên bữa tiệc chiêu đãi được chia làm hai bàn, cách nhau bởi một tấm bình phong. Yến Tuyền, các biểu tẩu và điệt nhi (cháu) cùng ngồi một bàn.