Lúc ăn cơm, bọn trẻ không hề ngoan ngoãn, cứ cười đùa rộn rã không ngớt. Bây giờ Yến Tuyền cũng chẳng có tâm trạng ăn cơm. Có lẽ vì đêm qua ngủ không ngon giấc nên nàng cảm thấy rất buồn ngủ vào buổi trưa.
Sau khi ăn được mấy miếng, nàng thực sự không chịu được nữa. Thế nên Yến Tuyền bèn đặt đũa xuống rồi định rời đi trước. Nhưng bỗng nhiên, nàng phát hiện mình đã nhón gót chân từ lúc nào chẳng biết.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Yến Tuyền sửng sốt rồi nhớ tới lời nói của Lộ Nhi, ma quỷ độn chân!
Nàng phải làm gì đây? Yến Tuyền cố gắng hạ gót chân xuống. Thực ra nàng cũng có thể hạ chân xuống nhưng mà chẳng mấy chốc, chúng lại kiễng lên lần nữa.
Xem ra nàng phải nhờ Lộ Nhi giúp mình xua đuổi ma quỷ mới được. Chỉ có điều, sau khi rời đi lúc nãy, Lộ Nhi cũng không xuất hiện nữa. Do đó, nàng cũng chẳng biết bây giờ mình nên tìm nàng ta ở đâu.
Trong lòng Yến Tuyền lo lắng nhưng lại chẳng còn cách nào khác, thế là nàng đành phải ra sức hạ chân mình xuống, để bọn ma quỷ không thể độn chân được nữa.
Không thể không thừa nhận rằng phương pháp này thực sự hiệu quả. Sau mấy lần, Yến Tuyền đã cảm nhận được một cách rõ ràng: Lực nâng chân của nàng đang yếu dần đi. Yến Tuyền vui mừng khôn xiết nên đã cúi đầu nhìn thoáng qua theo bản năng, để rồi trông thấy một quỷ anh đang ngồi chồm hổm bên chân mình. Cả người nó có màu xanh tím, mái tóc đen nhánh, đôi mắt u tối đang nhìn nàng với vẻ tàn độc.
"Á!" Yến Tuyền thảng thốt kêu lên một tiếng, thân thể mất thăng bằng nên ngã về phía sau. May là Hoa Dung ở đằng sau kịp thời đỡ lấy nàng nên mới giúp Yến Tuyền không té chổng vó lên trời.
"Sao vậy?" Những người cùng bàn đều xôn xao, bỏ đũa xuống rồi dìu nàng. Những người ở phía bên kia bức bình phong cũng đã nghe thấy động tĩnh.
"Không, không sao đâu. Vừa rồi ta bị hoa mắt nên tưởng có rắn bò vào nhà thôi."
Yến Tuyền tiếp lời nhưng ánh mắt lại dán chặt vào quỷ anh kia. Nàng chỉ thấy nó đột ngột nhìn về phía sau nàng, vẻ mặt lập tức thay đổi, sau đó quay đầu lao vào trong bụng Tam biểu tẩu cạnh đó.
Chuyện gì thế này? Yến Tuyền chứng kiến với tâm trạng hãi hùng, sau đó ngoảnh lại trông về phía sau mình. Nhóm Đại biểu ca nghe thấy tiếng động nên đã tới đây rồi.
Cũng chẳng biết có trùng hợp hay không nhưng dường như bọn họ đều sợ Đại biểu ca.
"Không sao cả, chỉ là ta bị hoa mắt thôi. Ta đã quấy rầy không khí vui vẻ của mọi người rồi."
Yến Tuyền lại giải thích lần nữa. Tất cả mọi người đều biết tình trạng sức khỏe của Yến Tuyền, đồng thời cũng biết lúc nhỏ nàng từng bị rắn cắn nên tới bây giờ vẫn rất sợ chúng. Bọn họ chỉ cho rằng nàng vừa bị rắn dọa nên mới nhạy cảm và bất an như thế, cũng chẳng ai so đo với hành động gây mất hứng của nàng.
Yến Tuyền trở về phòng rồi đuổi những người khác đi, sau đó khẽ gọi Lộ Nhi trong phòng. Nhưng dù nàng có gọi thế nào thì Lộ Nhi cũng không xuất hiện. Yến Tuyền bèn nghĩ, có lẽ vừa rồi nàng ta đã bị thương quá nặng.