Yến Tuyền đã mười tám tuổi rồi. Mặc dù nàng có ngoại hình hoa nhường nguyệt thẹn, chim sa cá lặn, là mỹ nhân nức tiếng ở Kinh thành nhưng mà đã nhiều năm sau tuổi cập kê, vẫn chẳng có người nào tới cửa dạm hỏi nàng cả. Ai cũng ngại nàng có sức khỏe ốm yếu, thân phận khó xử, hơn nữa đại phu cũng từng bảo là cơ thể của Yến Tuyền khó thụ thai, do đó di mẫu lại càng không dễ tìm một phu quân thích hợp cho nàng. Chuyện này cứ mãi lần lữa tới tận bây giờ.
Yến Tuyền không biết mình còn có thể ở lại Tống gia được bao lâu nữa. Sau này, đợi di mẫu được một trăm tuổi, nơi đây sẽ chẳng còn chỗ cho nàng dung thân nữa. Chỉ có điều, với sức khỏe của Yến Tuyền thì cũng chưa chắc nàng sẽ qua đời sau di mẫu.
Vì lại nhớ tới lời nói của Lộ Nhi ngày hôm qua nên Yến Tuyền thầm thở dài trong lòng, sau đó ngó xuống chân mình. Chúng nằm bằng phẳng và ngay ngắn, không hề kiễng lên một cách mất kiểm soát như thường ngày, xem ra Lộ Nhi không hề lừa gạt nàng.
Trong lúc Yến Tuyền đang nghĩ ngợi thì có một thằng nhóc sai vặt tiến vào rồi bẩm báo: "Bẩm Thái phu nhân, Quốc công gia đã rời cung và sắp về nhà rồi ạ."
Chẳng buồn tiếp tục đùa giỡn với tiểu tôn nữ (cháu ngoại) nữa, Thái phu nhân nhanh chóng sắp xếp mọi người ra cổng chính để đón tiếp hắn.
Khi Yến Tuyền theo di mẫu ra cổng, Tam biểu tẩu cũng dắt khuê nữ tới đây. Trăn tỷ nhi lớn hơn Uẩn tỷ nhi một tuổi, đôi mắt tròn xoe, trông giống y đúc Tam biểu tẩu, đều rất thích cười.
Vừa gặp Tam biểu tẩu, sắc mặt của Lộ Nhi đã thay đổi ngay tức khắc, nhiệt độ xung quanh cũng đột nhiên lạnh đi rất nhiều, thậm chí còn khiến Yến Tuyền cạnh đó cũng lạnh run cả người dù đang là mùa hè.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Yến Tuyền im lặng lùi lại một bước, nhìn Lộ Nhi tiến về phía Tam biểu tẩu với vẻ hung ác. Nàng thấy nàng ta bước xuyên qua cơ thể của Tam biểu tẩu. Dường như đối phương cũng đã nhận ra cảm giác lạnh lẽo, chỉ là không thèm để ý mà thôi. Tam biểu tẩu chẳng hề hay biết Lộ Nhi đang nhìn mình một cách hung dữ, trong đôi mắt tối đen tràn ngập ác ý.
"Sao Tuyền Nhi cứ nhìn chằm chằm vào ta thế?"
Yến Tuyền chỉ chuyên tâm nhìn vào Lộ Nhi, hoàn toàn quên che giấu, chỉ khi bị Tam biểu tẩu hỏi tới mới sực nhận ra. Thế là nàng nhanh chóng nhìn sang chỗ khác, vừa nhoẻn môi cười vừa trả lời: "Tất nhiên là vì Tam biểu tẩu quá xinh đẹp rồi."
"Miệng của tiểu nha đầu này càng ngày càng ngọt ngào, rất biết nói những lời khiến người khác hài lòng."
Dương thị vừa đáp vừa vịn vào chiếc trâm cài trên đầu, đồng thời vuốt lại những sợi tóc lòa xòa bên gò má. Yến Tuyền mỉm cười, tiếp tục chuyển sang chuyện khác: "Chiếc trâm ngọc bích mà biểu tẩu cài tóc hôm nay thật là đẹp. Đây là lần đầu tiên ta trông thấy kiểu dáng này đấy."
Nó khác với những chiếc trâm đặc ruột thông thường. Chiếc trâm này được khoét rỗng và chạm trổ hoa văn từ đầu đến cuối, trông đặc biệt vô cùng.