⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa nghĩ tới Đại biểu ca, Yến Tuyền đã lập tức nhớ lại hồi nàng năm tuổi. Lúc đó, hắn đã dẫn nàng ra hồ nước sau viện để câu ếch vào ban đêm, song kết quả lại câu được một con rắn nước.
Yến Tuyền vẫn còn nhớ rõ cảm giác lạnh lẽo khi bị con rắn nhỏ kia quấn quanh tay mình. Nàng cũng còn nhớ sự đau đớn khi chiếc răng độc nọ đâm vào da thịt, bây giờ ngẫm lại vẫn khiến nàng không khỏi sợ hãi.
Sau lần đó, Yến Tuyền không muốn chơi với Đại biểu ca nữa. Di mẫu cũng chẳng cho hắn dẫn nàng giở trò nghịch ngợm nữa. Đại biểu ca còn chưa kịp dỗ dành Yến Tuyền thì đã phải ra biên cương cùng di phụ, hai người họ cũng chưa gặp lại lần nào nữa.
Yến Tuyền đã sửa soạn xong, đang định tới viện của di mẫu để thỉnh an. Nào ngờ vừa mở cửa ra, nàng đã bắt gặp linh hồn của Lộ Nhi ngay tắp lự. Xem ra nàng ta đang thật sự giữ lời hứa, luôn bảo vệ nàng.
Yến Tuyền trầm tư một thoáng, sau đó làm như vô tình bước dưới ánh nắng mặt trời. Chẳng phải bọn họ đều nói rằng ma quỷ sợ ánh nắng ư? Để nàng xem thử Lộ Nhi kia có dám đi theo nàng nữa không.
Quả nhiên, Lộ Nhi chỉ dám đi theo nàng ở trong bóng râm hành lang từ xa, chẳng dám ra nắng. Yến Tuyền vui mừng, có vẻ điều này còn kỳ diệu hơn những bùa chú kia, vẫn là thái dương có hiệu quả nhất. Chỉ tiếc là ánh trăng cũng có khi tròn khi khuyết, mặt trời cũng không thể xuất hiện liên tục mỗi ngày. Nếu nàng muốn sống thì phải hợp tác với Lộ Nhi.
Hôm nay di mẫu vô cùng vui vẻ. Bà ấy đang quyết định bữa tiệc đón tiếp vào buổi trưa với Nhị biểu tẩu, nụ cười tươi tắn trên môi không hề ngừng lại. Yến Tuyền không thể xen lời nên chỉ lặng lẽ ngồi uống trà ở bên cạnh, đồng thời lắng nghe bọn họ trò chuyện.
Vịt bát bảo, ngỗng kho, súp phù dung.. Vừa nghe đã thấy thèm. Một đứa trẻ ngoài cửa đang cố gắng bò qua ngưỡng cửa để vào trong với đôi chân bé xíu.
Đó là Uẩn tỷ nhi - tiểu nữ nhi của Nhị biểu tẩu. Tiểu nha đầu chưa đầy ba tuổi, đang ở độ tuổi bám mẫu thân. Vì đã không thấy mẫu thân được một lúc nên cô bé bèn tìm tới đây ngay.
"Người nhìn bé kẹo dẻo này mà xem, mới không thấy con một chốc đã tìm tới đây luôn rồi." Trịnh thị kéo nữ nhi lại gần: "Nào, lại đây thỉnh an tổ mẫu đi."
"Tổ mẫu.. An.." Cách nói chuyện của cô bé còn khá lắp bắp, phối hợp với thân hình nhỏ nhắn và mũm mĩm, ngắm thế nào cũng thấy cực kỳ đáng yêu, khiến Thái phu nhân càng cười tươi hơn nữa.
"Đợi Thanh Dương trở về, thành thân rồi sinh con thì gia đình chúng ta sẽ càng náo nhiệt hơn."
Trịnh thị gật đầu, đáp vâng rồi hỏi: "Người đã tìm được cô nương nào phù hợp với Đại ca chưa ạ?"
"Ta đã xem qua một số cô nương rồi, tất cả đều khá tốt. Nhưng phải xem Thanh Dương thích người nào đã. Dù sao thì đó cũng là cuộc sống của bọn trẻ mà, ta nói gì cũng đâu quan trọng."
Bà bà (mẹ chồng) và nhi tức (nàng dâu) vừa trêu đùa đứa bé vừa hàn huyên. Yến Tuyền ở bên cạnh hơi cụp mắt xuống, trong lòng khẽ thở dài. Kiếp này, chắc hẳn nàng không thể kết hôn rồi sinh con được.

⬅ Trước Tiếp ➡