⬅ Trước Tiếp ➡
Trong chung cư nhà họ Hòa, tiếng đàn vang vọng tràn ngập tòa bộ không gian.
Bên cạnh đàn piano Steinway tam giác, chàng trai thanh tú mặc chiếc áo sơ mi màu trắng sạch sẽ, ngón tay thon dài đang bay múa trên từng phím đàn giống như tinh linh đang nhảy múa, từng tiếng đàn vang lên âm thanh nhẹ nhàng vui tươi.
“Phương Phương, cháu có biết bài này không?” Vị phu nhân mặc bộ sườn xám dài viền vàng hàng thu của Tô Châu, khuôn mặt xinh đẹp hiện nét tang thương lộ ra nụ cười hiền từ, bà hỏi cô gái đang ngồi bên cạnh mình.
“Rất quen thuộc...” Cô gái ngồi ở bên cạnh phu nhân này đang rất căng thẳng, khuôn mặt trắng nõn mịn màng ửng đỏ, “Là, là Beethoven phải không ạ?”
Phu nhân nhẹ nhàng cười: “Không tồi, Tiểu Phương xem ra đã tiếp xúc qua với âm nhạc nhỉ.”
Cô gái bị gọi là “Tiểu Phương” ngượng ngùng cúi đầu: “Không... Là kiến thức của cháu quá nông cạn.”
Xin hỏi nếu như ngủ sau khi tỉnh dậy liền thấy mẹ của bạn trai ngồi ở phòng khách gọi nàng cùng bạn trai ăn cơm là dạng thể nghiệm như thế nào?
Mộng Mộng lúc này có thể ngay lập tức khẳng định đáp, cực, kỳ, lúng, túng.
Hòa phu nhân một người phụ nữ ôn hòa, bánh mì kẹp ăn cũng rất ngon, nhưng là Mộng Mộng vừa thấy nàng liền nhớ tới chuyện tối hôm qua chính mình cùng bạn trai ở trong chung cư này thân mật, đồ vật trong phòng còn chưa kịp dọn dẹp sạch sẽ!
“Tiểu Phương, đây là Bản Sonata ánh trăng.” Hòa phu nhân đỡ cằm từ ái nhìn ngắm con trai của bà, “A Tuyết khi còn nhỏ rất thích bản nhạc này, còn nói ...”
“Dạ?” Mộng Mộng nhìn Hòa phu nhân đang nói chuyện chợt tạm dừng.
“Chúng ta nói nhỏ thôi, bác sợ nó thẹn thùng.” Hòa phu nhân hướng về phía Mộng Mộng vẫy tay, bà cười tủm tỉm nhẹ giọng nói, “Nó nói sau này nhất định sẽ đánh bản nhạc này tặng cho người yêu.”
“Vâng?” Thỏ con ngượng ngùng.
“Giống như con thuyền nhỏ dưới ánh trăng lóng lánh trên mặt hồ lăn tăn gợn sóng ở Thụy Sĩ.” Hòa phu nhân ngâm nga nhẹ giọng cảm thán, “Đây là tình yêu vừa mãnh liệt, vừa yên bình của Beethoven.”
Cũng là tình yêu của con trai bà.
Phu nhân Hòa cách đây không lâu đã nhận thấy được con trái tính tình lạnh lùng của bà bỗng nhiên một ngày trở nên hoạt bát lạ thường, còn nhắc tới chuyện của một cô gái với bà nữa.
Biểu hiện đó càng rõ ràng hơn sau khi đi làm gia sư.
Cho đến ngày hôm qua, lần đầu tiên đứa nhỏ này dùng giọng điệu vội vàng, hoảng loạn tìm kiếm sự giúp đỡ của bà.
Phu nhân Hòa và chị gái của mình tình cảm rất tốt nhưng là chị gái và chồng rất giống nhau về chuyện ghét các mối quan hệ xã giao, vậy nên bà chưa bao giờ tiết lộ mối quan hệ này cho người khác biết. Nhưng vì đứa con trai bướng bỉnh này của bà, bà vẫn phải đi nhờ cậy tìm kiếm sự giúp đỡ.
Bà vẫn luôn cho rằng Giang Tuyết sẽ giống mình và chồng, tìm một người bạn gái xinh đẹp có đề tài chung cùng nắm tay nhau đi suốt cuộc đời.
Nhưng là... khi nhìn thấy vẻ bề ngoài xinh đẹp giống như búp bê của Mộng Mộng, trong lòng bà khẽ thở dài.
Xinh đẹp, có khi cũng là một loại tội lỗi.
Đối với những gì mà cô bé này phải trải qua, Hòa phu nhân khi nhờ người giúp đỡ cũng đã tìm hiểu qua, nàng bị hai tên đàn ông coi trời bằng vung hãn hiếp, ngay cả bố ruột cũng bị hãm hại, công ty của gia đình cũng chịu tấn công, giống như đang trải qua ác mộng.
Làm một người cùng giới, bà cảm thấy đau lòng thay cho cô gái này.
Nhưng với vị trí là một người mẹ, bà lại cảm thấy có chút sợ hãi.
Con trai của bà bình thường ngoan ngoãn hiền lành, nhưng ngày hôm qua hắn đã không nói một lời cầm khẩu súng của ông ngoại đi cứu người, giống như vì cô gái ấy ngay cả tính mạng cũng có thể vứt bỏ.
Loại tình cảm nóng cháy nồng đậm này giống như muốn đem con trai yêu quý của bà thiêu rụi thành tro.
⬅ Trước Tiếp ➡