Mộng Mộng không cảm nhận được tâm trạng phức tạp đằng sau nụ cười của bà, càng không biết được bà đang lo lắng điều gì.
Khi tiếng đàn kết thúc, Hòa Giang Tuyết chậm rãi đi tới, nhìn hai người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời hắn ngồi trên sô pha, khóe môi hắn bất giác cong lên một nụ cười hạnh phúc.
“Mẹ, Mộng Mộng, cảm thấy thế nào?”
“Rất êm tai!” Mộng Mộng cổ vũ hắn vỗ tay.
“Ngón tay của con khôn ổn định ở nút nhạc thứ sáu...” Hòa phu nhân theo bản năng mà bình luận, “Xem ra con đã vài ngày không luyện đánh đàn.”
“Khụ khụ, Hòa Giang Tuyết nhanh chóng nói với Hòa phu nhân, “Mẹ, con gần đây có chút lười biếng, mẹ giữ chút thể diện cho con đi.”
Mộng Mộng bị tình huống này chọc cho bật cười.
Hòa Giang Tuyết sờ sờ đầu tóc xù xù mềm mại của bạn gái, hắn không quên tiện thể nhéo vành tai nhỏ của nàng: “Mộng Mộng, không được cười.”
Đây chính là vùng siêu nhạy cảm của nàng, thỏ con bị nhéo cả người mềm nhũn, suýt chút nữa kêu ra tiếng
“Đau, mau bỏ tay ra!”
Hòa Giang Tuyết thấy vậy liền nhớ đến cảnh tối hôm qua cô gái ánh mắt mê ly, khuôn mặt đỏ ửng như nước mùa xuân...
Mộng Mộng nhanh chóng gạt tay hắn ra, còn dùng một ánh mắt mà nàng tự nhận là cực kỳ hung dữ lườm hắn. Thỏ con lỗ tai, không được nhéo!
Tình cảm nồng đậm và cảnh cặp đôi này ve vãn nhau khiến cho Hòa phu nhân đứng bên cạnh vừa cảm thấy buồn cười vừa bất đắc dĩ.
Thôi, cũng không có cách nào khác, rốt cuộc trước kia bà còn trẻ cũng đã từng cùng chồng lãng mạn, sao có thể không hiểu nhi tử được?
Chỉ hy vọng bọn họ có thể như thế lâu dài.
“Mộng Mộng, chúng ta nên ra ngoài.” Hòa Giang Tuyết đột nhiên nói.
“Ra ngoài?” Mộng Mộng nghĩ nghĩ, đột nhiên hưng phấn đứng lên, “Là bố của em được thả rồi đúng không.”
“Đúng vậy, phó tổng giám đốc công ti nhà em bị người tố cáo nhận hối lộ tham ô tiền của công ty, hơn nữa hắn đã khai ra hành vi hãm hại giám đốc Phương, cho nên bố của em cũng đã được rửa oan rồi.” Hòa Giang Tuyết từ từ giải thích nàng.
“Thật tuyệt!” Mộng Mộng nắp lấy tay hắn, nàng vui vẻ sắp khóc rồi, “Cảm ơn anh Giang Tuyết, chuyện này sao có thể giải quyết nhanh như vậy được?”
Hòa Giang Tuyết vuốt ve lưng Mộng Mộng, xoa dịu cảm xúc của nàng: “Anh họ của anh đã giúp chúng ta.”
“?”Mộng Mộng ngơ ngác không hiểu ra sao.
“Anh ấy có rất nhiều cách để xử lý chuyện này.” Hòa Giang Tuyết lắc lắc đầu, hắn có chút lo lắng nói, “Nhưng mà công ty nhà em giá cổ phiếu tuột dốc không phanh, cổ đông nhanh chóng bán tháo, còn đang ở trong trạng thái giải quyết phá sản.”
“Muốn bồi thường rất nhiều tiền phải không?” Mộng Mộng khẩn trương hỏi.
“Chắc là không cần đâu, anh nghe nói bác trai còn có những tài sản khác, gom lại chắc hẳn có thể giải quyết.
Thỏ con lúc này vô cùng may mắn chính nàng lúc trước ý thức được bão táp sắp đến khuyên cha nàng ra nước ngoài mua căn nhà, đã bàn giao tên và giấy tờ nhà đất.
Nếu thật sự không ổn, nàng liền cùng cha mình ra nước ngài sinh sống.
Hòa Giang Tuyết nhìn phía sau một chút, thấy mẹ của hắn một khảng cách khá xa liền nhanh chóng đến gần bạn gái thì thầm vào tai nàng: “Đừng lo lắng, nếu là không thì trong tay anh còn có một chút.”
Mộng Mộng giật mình nắm lấy tay hắn: “Suyt!”
Nếu là lời này bị Hòa phu nhân nghe được thì bà ấy sẽ nghĩ nàng là loại người gì.
“Nhanh lên, nhanh lên.” Nàng trong lòng cảm thấy chột dạ liền thúc dục Hòa Giang Tuyết ra ngoài.
“Mẹ, Con ra ngoài với Mộng Mộng một lúc!”
“Bác gái, chúng cháu đi đây!”
Đôi trẻ đứng ở cửa, một nam một nữ giống như chỉ thuộc về đối phương, Hòa phu nhân nhìn thấy không nhịn được nở nụ cười: “Được rồi, đi đường cẩn thận.”
Ngoài cánh cửa là ánh nắng rực rỡ, chàng trai tóc đen âu yếm nắm tay bạn gái cùng tiến về phía ánh sáng mặt trời.
Sau khi đón ông Phương về nhà, bọn họ sẽ cùng nhau đi đến nước M.
Ở nơi đó, là một cuộc sống mới, sẽ không có bất cứ ai phá hoại cuộc sống hạnh phúc của bọn họ.
Mà hắn và Mộng Mộng, sẽ kết hôn, sẽ sinh con, tóc trắng nắm tay nhau đến cuối cuộc đời.