⬅ Trước Tiếp ➡
Dinh thự của nhà họ Nam Cung.
“Đùng đùng rầm
_” bình hoa giá trị hàng triệu bị một cái chân đá xuống mặt đất vỡ vụn thành từng mảnh.
Bọn người hầu trong phòng sợ tới mức một chút âm thanh cũng không giám phát ra ngoài, hoàn toàn không giám tới gần phương hướng của chủ nhân trong phòng sách.
Từ sáng sớm hôm nay, hai vị thiếu gia trở về từ một biệt thự khác thì sắc mặt của họ trông rất khó coi.
Sau đó điện thoại của bà chủ được bắt máy thì một loạt tiếng đập phá đồ đạc trong phòng sách truyền đến, hiện tại vẫn chưa ngớt những âm thanh khủng bố đó.
Bọn họ rất ít khi thấy hai vị họ Nam Cung này lỗ mãng như vậy.
“Chết tiệt con mẹ nó!” Nam Cung Diệu tắt điện thoại liền trực tiếp ném mạnh ra xa, hình thành nên một đường cong hoàn mỹ, tiếng rơi “Lách cách”suýt chút nữa làm vỡ hai tầng kính bằng pha lê.
Nam Cung Mặc mặc kệ cho em trai mình đang tức phát điện, hắn chỉ nằm yên trên ghế trên sô pha, cà vạt từ trước đến nay luôn luôn chỉnh tề được nới lỏng, hắn nhìn chằm chằm tin tức cấp dưới báo cáo cười lạnh liên tục.
“Hoa, Giang, Tuyết
– thật đúng là con thỏ cũng sẽ biết cắn người.”
Bọn họ đã từng bước một đặt bẫy con mồi đã nhìn trúng, vốn dĩ thành công ngay trước mắt. Vốn dĩ xương cốt cứng rắn của Phương Mộng đã bị bọn họ đánh nát, phải quỳ gối nhận thua. Vốn dĩ ngày hôm nay là thành quả thắng lợi mà bọn hõ lẽ ra được hưởng thụ.
Để rút đơn kiện tên cáo già Phương Nghị Thanh thì cái giá phải trả chính là quyền sở hữu Phương Mộng.
Nhưng là hiện tại tất cả mọi thứ đều bị tên mặt trắng từ đầu chui ra làm hỏng bét.
“Bà già kia nói rằng Tống Khải Thành trốn thuế 400 triệu đã trực tiếp bị bắt khi đang ngồi trên máy bay trở về Cảng Thành, trong nhà một chút tin tức cũng không nhận được.” Nam Cung Diệu không cảm xúc nói với anh trai của mình, “Bà ấy cảnh cáo chúng ta hành động cẩn thận một chút, có vấn đề với mối quan hệ ở bên trên.”
Tống Khải Thành, là anh trai của mẹ bọn họ Tống Khải Cầm, cũng là bác của hai người bọn họ.
“Nhà họ Hòa cũng thật là kỳ quặc, Nam Cung Mặc bực bội đến phát cười, “Ngày thường giả vờ thanh cao, ai có thể không ngờ tới Hòa Mạn Lệ ở Kinh Thị chính là chỗ dựa của bọn họ?”
Gia tộc Nam Cung quả thật là giàu có đúng số một số hai cả nước, nhưng ở trên chữ quyền thế thì xác thật cần phải quan hệ với bên trên.
“Cháu trai của đệ nhất phu nhân, nếu không phải chính miệng hắn nói ra thì ai có thể nghĩ tới? Thằng nhãi Hòa Giang Tuyết này thật là gian tà!” Trong lòng Nam Cung Diệu giờ phút này hận độc bọn họ.
Nam Cung Mặc tiếp tục nói: “Tin tức từ phía Cục Cảnh Sát truyền đến, có người tìm được hồ sơ giao dịch với số tiền lớn không xác định của phó tổng thống, vụ án gian lận kinh tế đang được xét xử lại.”
“Thằng ngốc vô dụng đó bị bắt.” Nam Cung Diệu hiểu rõ, “Liệu hắn có khai ra chúng ta không?”
“Yên tâm đi, anh đã có chuẩn bị rồi, hắn sẽ không thể cắn chúng ta.”
“Nhưng là Phương Nghị Thanh sẽ khác.”
Giây tiếp theo, hai anh em song sinh nhìn thoáng qua nhau, bọn họ là con cưng của trời từ khi sinh ra đều không phải chịu qua một chút uất ức nào im lặng hiểu được ý tưởng của nhau.
Chỉ đành phải nhận nhượng lại một bước.
Hai cha con Phương Nghị Thanh và Phương Mộng đang ở trong phạm vi bảo hộ của thế lực nhà họ Hòa.
Nếu muốn cắn chết Phương Nghị Thanh không bỏ, cho dù cả đầu lẫn đuôi đều làm được không kẽ hở cũng sẽ lộ ra người đứng sau là bọn họ.
Nhưng chẳng lẽ... Phải từ bỏ như vậy sao?
Sau một hồi im lặng, Nam Cung Mặc mở miệng nói:
“Diệu, đừng nóng vội.”
“Anh...”
“Bất cứ đồ vật nào thuộc về chúng ta, đều sẽ trở lại bên người hai ta.”
Nam Cung Diệu giật mình hắn từ từ nở ra nụ cười xấu xa tùy ý.
“Anh nói đúng.”
Đây là một cuộc đi săn dài lâu, người không có lòng kiên nhẫn sẽ không có tư cách thưởng thức vị ngon của con mồi.
Bọn họ giống như những con rắn độc đang ngủ đông, khi bị chôn vùi trong bùn đất, đôi mắt u ám sắc lạnh cũng từ từ nhắm lại.
Những là một ngày nào đó, mọi thứ khôi phục về với vị trí ban đầu thì đó cũng là khoảnh khắc bọn họ dùng một chiều trí mạng.
⬅ Trước Tiếp ➡