Thật ra Mộng Mộng đã hiểu lầm, Thiên Thịnh hoa đình là khu vực của người giàu có, hệ thống bảo vệ là tốt nhất, đáng tiếc rằng hôm nay gặp phải Hòa Giang Tuyết không theo lẽ thường hành động.
Quản gia và bảo vệ bị người cầm súng chĩa vào đầu ở cổng lớn biệt thự:...
Trong xã hội được cai trị bởi luật pháp, tại sao vẫn còn tồn tại loại người liều lĩnh như thế này! Nhìn sơ qua hắn vẫn là một thanh niên ưa nhìn. Quản gia nắm lấy đôi tay, hoảng loạn lấy thẻ mở cửa cho người đối diện.
Cũng trách hai anh em song sinh kia vội vã muốn ăn mặn, biệt thự mới mua này tuy rằng hoàn cảnh yên tĩnh, đẹp đẽ nhưng là rất ít người biết, chỉ có một quản gia trông coi, nếu như xảy ra chuyện gì thì bảo vệ cũng không kịp tới cửa.
Thời điểm Hòa Giang Tuyết chạy vọt vào trong phòng, thấy cảnh tượng trước mắt, hắn tức giận gầm nhẹ.
Hắn thấy được ở giữa phòng khách là một cô gái bị dây thừng trói trên ghế.
“Đừng giết tôi... hu hu hu... Đừng giết tôi!” Mộng Mộng nhìn bóng đen chạy vọt lại phía nàng liền vội vàng khóc lóc kêu mặc kệ giọng nói khó chịu đau rát.
Sau đó nàng liền bị bóng đen kia ôm vào trong lòng ngực.
“A
”
Nàng sợ hãi kêu lên một tiếng, nhưng một lúc sau liền ngửi được mùi hương cỏ xanh quen thuộc lâu nay.
“Là anh, Mộng Mộng.”
“Đừng sợ, anh tới cứu em.”
Giọng nói này..... nghe được giọng nói này làm nước mắt của Mộng Mộng lập tức dâng trào.
“Hu hu hu hu Hòa Giang Tuyết!”
“Là anh.”
“Anh ơi, Hòa Giang Tuyết
– Hòa Giang Tuyết Hòa Giang Tuyết Hòa Giang Tuyết...”
Mộng Mộng nằm ở trong lòng ngực hắn cơ thể không khống chế được run rẩy, như thể nàng chỉ có thể lặp đi lặp lại gọi tên của hắn mới có thể làm dịu đi cảm giác ấm ức trong lòng.
“Anh đây, Mộng Mộng, anh ở chỗ này.” Thiếu niên ôm cơ thể xanh tím dơ bẩn của cô gái, hắn cắn răng nhìn xuống sự xúc động muốn giết người, nhẹ nhàng dỗ dành nàng, “Em đừng khóc, xin lỗi em, tất cả là tại anh, là anh đến quá chậm.”
– hu hu
_” nước mắt của thỏ con căn bản không thể ngăn lại, sao nàng có thể trách hắn
“Không, không phải được?
“Được rồi nín đi, chúng ta phải rời khỏi nơi này trước đã.” Hòa Giang Tuyết chuẩn bị mọi thứ đầy đủ, hắn không chỉ mang teo súng mà còn mang cả dao quân đội Thụy Sĩ, lưỡi dao sắc bén chỉ cần haiu ba nhát là có thể cắt dây thừng ra, sau đó hắn đem áo khoác của chính mình khoác lên trên người của nàng.
Cái áo này của Hòa Giang Tuyết rất lớn, đủ để che khuất nửa người trên của nàng, thậm chí cả cái mông nhỏ kia.
Mộng Mộng hoảng sợ nắm lấy ống tay áo của hắn, nàng cố gắng nhẫn nhịn cảm giác chống cự muốn bỏ trốn cùng hắn nói: “Em, Em không thể... Bọn họ nói em dám chạy thì bố của em sẽ phải ngồi tù...”
“Em không cần...” Hòa Giang Tuyết đang muốn mở miệng, nhưng hắn đột nhiên cảnh giác ngẩng đầu nhìn bốn phía.
Là âm thanh hai gã cầm thú đang bước xuống cầu thang.
“Nàng nói không sai chút nào, tên mặt trắng, người muốn tìm đến cái chết cứ việc nói thẳng ra.”
“Là ai cho ngươi lá gan đột nhập nhà dân?”