Hai anh em song sinh đã nghe được âm thanh lạ từ vài phút trước, giờ phút này bọn họ thản nhiên đứng ở trên cầu thang, xa xa nhìn về đôi nam nữ đang nắm tay nhau, trông gai mắt tột độ.
Hòa Giang Tuyết nở nụ cười, nụ cười cực kỳ lạnh lùng và tràn đầy sự khinh thường.
Giây tiếp theo, hắn nâng tay lên.
“Lách cách lách cách...” đây là thanh âm viên đạn được nạp vào khẩu súng.
Ở trong cái này yên không gian yên tĩnh này chỉ có bốn người, bầu không khí trở nên nghiêm trọng.
Nam Cung Diệu và Nam Cung Mặc giật mình một chút, bọn hắn không tin tên kia thật sự giám nổ súng.
Ngay sau đó, tiếng “Phanh!” vang lên trong chớp nhoáng.
Viên đạn bay về hướng bọn họ kèm theo tiếng “Hết hà” hít không khí của Mộng Mộng.
Tài bắn súng của Hòa Giang Tuyết không kém, viên đạn màu bạc bay không chút lệch lạc về phía kẽ hở giữa hai anh em sinh đôi, xuyên qua bọn bọ bắn vào trên vách tường để lại một cái lỗ nhỏ.
Ở trong bầu không khí nặng nề gần như đông cứng, chàng trai quay đầu lại nhìn về phía Mộng Mộng, với giọng nói lạnh nhạt, hắn gằn từng chữ nói:
“Em đi theo tôi, nếu không tôi sẽ giết bọn họ.”
Thỏ con cắn chặt môi kìm chế tiếng hét chói tai, nàng sợ hãi gật đầu.
Đương nhiên, nàng không chỉ là bởi vì sợ hãi mà nàng còn lo lắng Hòa Giang Tuyết vì giết người phải ngồi tù.
Nàng đã có lỗi với bố mình, nếu mất thêm cả bạn trai nữa sẽ là một tội lỗi lớn.
Nam Cung Diệu và Nam Cung Mặc lần đầu tiên trải qua loại nhục nhã này, gân xanh trên trán bọn họ nổi lên như sắp nhảy ra ngoài, sắc mặt đáng sợ đến nỗi Mộng Mộng không giám nhìn sang bọn họ.
Ở nước M, bọn họ cũng thích chơi súng, còn có cả nhà kho sưu tập cất chứa súng ống, nếu không phải đồ vật chưa mang sang bên này, liệu tên mặt trắng nàycos thể ra oai được?
“Cục cưng, em chắc chưa,”Nam Cung Diệu càng tức giận thì giọng nói của hắn càng bình tĩnh u ám, hắn giống như rắn độc đang phun nọc độc, “Đêm nay em bước ra khỏi cánh cửa này, bố của em sẽ bởi vì phạm tối kinh tế mà đi tù.”
Nam Cung Mặc vừa nói vừa nhìn chằm chằm Hòa Giang Tuyết, hắn đang nghĩ xem phải dùng cách nào đem người này ném xuống biển: “Cậu chắc hẳn phải biết rõ hậu quả của việc cầm súng đến tận nhà Nam Cung?”
“Hừ, tôi biết rất rõ.” Hòa Giang Tuyết cười lạnh, “Phải để tôi nhắc cho hai người biết, cạnh tranh kinh doanh bất hợp pháp, dùng người thân để uy hiếp và bắt cóc bạn gái người khác, đây là đều là hành vi của tội phạm.”
“Tưởng kiện chúng tôi?” Nam Cung Mặc thản nhiên đánh giá Tên mặt trắng”, “Để xem cậu có năng lực này hay không đã.”
“Người một nhà đều hoạt động nghệ thuật,” Nam Cung Diệu nói tiếp, “Bố mẹ cậu chắc hẳn đều là người thông minh, tại sao lại sinh ra một đứa con trai bồng bột, ngu ngốc như vậy nhỉ?”
Hòa Giang Tuyết không chút biểu cảm khi bọn họ nói về gia cảnh của chính mình.
“Hệ thống tư pháp trong nước còn không tới lượt các người một tay che trời.” Hắn nói.