⬅ Trước Tiếp ➡
Miệng Mộng Mộng tràn ngập mùi tanh khó chịu, cái miệng nhỏ nhắn của nàng cơ hồ bị nhét biến dạng, nàng chỉ có thể phát ra từng tiếng “A a ưm ưm” cầu xin người đối diện không cần nhét sâu vào nữa nếu không cổ họng của nàng sẽ bị chọc nát mất.
Chỉ là sự cầu xin của nàng không thể đổi lấy bất kỳ sự thương xót nào của hắn.
Điều này chỉ khiến cho hắn càng thêm hung tàn mà đâm chọc sâu hơn nữa, cảm giác cái miệng nhỏ trơn trượt của nàng bao vây lấy côn thịt thật sự khiến người ta thoải mái, sướng hơn nữa là cọ xát cây gậy trong chiếc lưỡi nóng bỏng của nàng.
Trong căn phòng, vẫn tiếp tục cuộc hoang dân vô độ, Mộng Mộng chỉ có thể tuyệt vọng cầu nguyện khổ hình này có thể kết thúc nhanh chóng.
Lúc này nàng cũng không đoán trước được, có một người bất chấp tất cả tính toán tới đây cứu vớt nàng thoát khỏi địa ngục.
Nàng mệt mỏi, ngay cả đôi mắt cũng không thể mở ra được, bọn hắn thao nàng, đùa bỡn nàng liên tiếp trong vài giờ đã khiến cho nàng giống như một món đồ chơi bị hỏng, chỉ có thể nằm co quắp trên mặt đất.
Một lát sau, nàng cảm giác được cơ thể tuần tuồng của nàng bị buộc vào ghế.
Nam Cung Diệu cắn cắn tại của nàng, nắm lấy đầu vú nàng rồi cười cười nói: “Cục cưng, cần phải dạy cho em một bài học.”
Nam Cung Mặc mặc lên một chiếc áo sơ mi, không thèm cài cúc, lười biếng nhìn nàng nói: “Đêm nay em ở chỗ này suy xét lại bản thân đi.”
Nói xong hai anh em họ liền đi lên lầu.
Bọn họ để nàng một mình trong căn phòng khách trống trải này, tắt hết bóng đèn, kéo rèm lại, chỉ có tiếng gió vù vù trong phòng khách.
Chiếc đồng hồ treo tường ở trên đó
chuyển động vang lên từng tiếng “Tích tắc”.
Mộng Mộng hiểu ra rằng, họ đang cố ý làm vậy.
Cơ thể nàng bẩn thỉu ở trong căn phòng, hơn nữa không nhìn thấy bất luận người nào khác, nàng có cảm giác chính mình là con búp bê tình dục dùng xong rồi bị ném ở một góc.
Nửa giờ sau.
Gió thổi qua từ cửa sổ “Vèo vèo” khiến cho nàng càng ngày càng lạnh. Tinh dịch trên người nàng đã khô cạn, dính ở huyệt lẫn cả mặt của nàng, ngoài miệng, trên ngực, thậm chí cả trên tóc cũng dính đầy tinh dịch trắng đục.
Bọn họ rõ ràng đã rời khỏi đây được một lúc rồi nhưng cơ thể Mộng Mộng vẫn lạnh lẽo, nàng không ngừng run rẩy.
Nàng muốn đồ vật ấm áp có thể sưởi ấm cơ thể này.
Một lúc sau, nàng nghe thấy một liếng kêu lạ thường.
Giống như có người đang đá cửa, cố gắng phá cửa chính ra.
Chẳng lẽ là ăn trộm ư?
Mộng Mộng cực kỳ sợ hãi, nhưng là nàng đã khóc đến khàn cả giọng rồi, lúc này chỉ có thể cố gắng phát ra từng tiếng “A a”.
Hai người ở trên lầu không hề nghe thấy gì cả.
Nàng đã gây nên tội lỗi gì đây?
Kẻ bắt cóc tiến vào nhìn đến bộ dạng này của nàng sẽ làm như thế nào? Có lẽ hắn sẽ dùng một nhát dao thọc vào người nàng mất.
Các loại phạm tội vào nhà cướp bóc cứ quanh quẩn trong tâm trí nàng, khiến cho nàng sợ tới mức trái tim co thắt lại, hoảng loạn lo lắng.
Trong lúc từng giọt nước mắt của bé thỏ nhỏ chảy từ khóe mắt xuống thì cửa chính vang lên từng tiếng “Lạch cạch” rồi mở ra.
Chết rồi chết rồi, uổng công nơi đây là một biệt thự trong khu vực có hệ thống bảo vệ tốt nhất ở thành phố B, đến cả cái khóa cửa cũng không chắc chắn.
⬅ Trước Tiếp ➡