Tiếng khóc kêu van xin của cô gái nhỏ quanh quẩn ở bên tai, ở đầu dây điện thoại bên kia nghe thấy vậy, khuôn mặt của chàng trai lạnh băng, ánh mắt sắc bén như có thể ngay lập tức giết người.
Nàng đang bị người khác bắt nạt.
Hắn thậm chí không cần nghĩ, chỉ cần nghe giọng nói liền biết hai người đàn ông kia là ai.
Đêm hôm đó hắn sẽ không bao giờ quên cảnh bạn gái của mình bị bọn họ kéo ra từ trong phòng, đó là một cảm giác tuyệt vọng, bất lực cũng giống như cảm xúc hiện giờ.
Những lời nói thô tục bẩn thỉu vẫn còn tiếp tục ở đầu dây bên kia, Hòa Giang Tuyết đã từ trong tức giận ngập trời bình tĩnh lại, hắn nhanh chóng nhấn gọi đến một dãy số của người quen.
“Alan, giúp tôi xác định vị trí của một chiếc điện thoại di động, thù lao tôi sẽ lập tức chuyển đến tài khoản của cậu.”
Đây là hacker mà hắn quen biết khi ở nước ngoài, là loại người chỉ nhận tiền làm việc.
“OK, chỉ cần chờ tôi mười phút là đủ rồi.”
Rất nhanh, một bản đồ Google có vị trí đánh dấu được gửi cho hắn.
“Thiên Thịnh Hoa Đình.”
Chàng trai nắm vô lăng, dẫm chân ga, ánh mắt của hắn lạnh lẽo đến cực hạn, ẩn trong chiếc áo khoác đen nhánh là một khẩu súng có chứa hai viên đạn.
Khẩu súng này có chút lịch sử, lần cuối cùng sử dụng là từ thế hệ của ông ngoại hắn, là một người Hoa Kiều, ở trong thời loạn lạc thì cần phải có một vật để bảo vệ bản thân.
Sau này, món đồ này được vận chuyển theo con đường bí mật, cùng với vàng bạc châu báu, sách cổ đưa về nước, từ đó vẫn luôn bị niêm phong ở dưới đáy hòm.
Hòa Giang Tuyết rất rõ ràng hai tên ác ôn kia rất giỏi trong việc sử dụng quyền thế vừa đe dọa, vừa dụ dỗ, nếu không cướp thời cơ đe dọa bọn họ trước thì hắn rất khó có thể cứu Mộng Mộng ra.
Chiếc ô tô màu xám chạy bằng băng trên đường quốc lộ giống như tâm trạng chủ chủ nhân nó lúc này, vội vàng dốc toàn lực được ăn cả ngã về không.
Mộng Mộng lúc này bị lăn lộn đến không thể nhúc nhích, toàn thân nàng cứng đờ tê dại giống như một con thỏ bị nấu chín, khắp cơ thể loang lổ những vết màu hồng nóng rực.
Cặp song sinh ác độc đã ép cơ thể nàng thành nhiều tư thế nhục nhã để thỏa mãn thú tính của bọn hắn, bọn họ còn bàn luận xem muốn xin nghỉ bao nhiêu ngày để khám phá thêm nhiều cách chơi mới.
“Ngày mai chúng ta có thể bay đến phòng khám do nhà Vi Tư Đặc mở, đem tiểu B của bảo bối đính hạt châu, còn có thể xuyên một chiếc vòng lên đó, chỉ cần kéo liền sung sướng đến phun nước...”
Nam Cung Diệu nhìn hoa tâm hồng hồng của nàng vừa mới bị làm ướt nói, hắn cẩn thận xoa xoa vùng thịt mềm mại ở cánh hoa, lộ ra hoa huyệt đỏ cùng với tinh dịch chứa bên trong.
Không khí rất lạnh, viên hoa châu giống như chủ của nó nơm nớp lo sợ run bần bật.
“Rất lạnh đúng không? Tôi giúp em sưởi ấm.”
Nam Cung Diệu nở một nụ cười xấu xa, hắn nhịn không được tiến lên trước ngậm lấy phần nhô lên, đầu lưỡi ướt nóng liến láp trên hoa châu của nàng.
Mộng Mộng giật mình, nàng không khống chế được bản năng phản ứng của cơ thể, chỉ có thể há miệng thở dốc.
Nam Cung Mặc thấy vậy nhưng không bỏ qua cho nàng, hắn thấy miệng nàng há to ra liền trực tiếp để lấy đầu của nàng, ép nàng liếm côn thịt cứng rắn thô to màu tím đen của hắn.
“Mau dùng lưỡi cho tôi, khi nào học được cách ăn côn thịt, tôi sẽ sai người thả bố của em.”
Mộng Mộng hít sâu một hơi, nàng chịu đựng sự khuất nhục vươn ra chiếc lưỡi mềm mại nhưng nàng vẫn không thể liếm lên cây gậy thô to không biết dính bao nhiêu tinh dịch kia, giống như là cực kỳ căm ghét mùi vị này.
Nam Cung Mặc nhẫn nhịn ham muốn ngay lập tức đem miệng của nàng xỏ xuyên, hắn nắm lấy tóc của nàng, từng chút một nhét côn thịt vào trong miệng nàng.
“Con điểm này, toàn bộ nuốt hết cho tôi, nghiêm túc một chút....” hắn dùng thanh âm khàn khàn chỉ thị nàng.