⬅ Trước Tiếp ➡
Màn đêm bao trùm dày đặc, trong không gian kín đoá, hai thiếu niên mạnh mẽ cao lớn vẫn không ngừng xâm phạm con mồi yếu ớt.
Một hiệp này vừa mới kết thúc, trong tiếng khóc nức nở thảm thiết của Mộng Mộng, Nam Cung Diệu giải phóng tất cả tinh dịch của hắn bắn vào chỗ sâu nhất trong nàng. Tinh dịch nồng đậm nóng bỏng toàn bộ đi vào chỗ sâu trong hoa huyệt, khiến cho nàng sợ hãi sắp phát điên.
“Tôi, tôi không muốn mang thai...”
Trên gương mặt nhỏ của nàng toàn bộ là nước mắt, cánh môi bị cắn đến sưng đỏ, trông thật xinh đẹp, nhu nhược động lòng người.
Nam Cung Diệu đem ngón tay vói vào trong hoa cúc hỗn loạn của nàng, đem tất cả tinh dịch màu trắng ngà móc ra, tay khác của hắn nhẹ nhàng mát xa bụng cho nàng, thúc dục cho tinh dịch bên trong tiết ra.
“Đừng lo lắng, bảo bối, hôm nay thời gian an toàn.” Hắn hôn lên toàn bộ khóe mắt của nàng, “Chúng ta đi vào trong phòng tắm rửa sạch sẽ, đừng lo lắng.”
Cả hai anh em họ đều không thích “Trẻ con”, đó là một loại phiền phức, cho dù Nam Cung Diệu điện đến cỡ nào nhưng hắn vẫn có chừng mực nhất định.
Và Mộng Mộng cũng đối với trẻ con tràn ngập sợ hãi.
Nói đến chuyện sinh con, tuy rằng trước lạ sau quen, ở thế giới trước kia nàng cũng đã từng sinh con nhưng là nghĩ đến cảm giác đau chết đi sống lại giống như chịu cực hình tra tấn ấy, nàng lại không nhịn được rùng mình.
Khi đó nàng đã thề sẽ không bao giờ muốn chịu cảnh sinh nở đau đớn như thế này nữa.
Nam Cung Mặc thấy vẻ mặt dịu dàng ngọt ngào của em trai, trong lòng hắn liền biết, em trai của mình được ăn thịt rồi liền quên mất việc phải trừng phạt Mộng Mộng.
Hắn xé rách gói giấy của bao cao su, dùng ngón tay kéo căng màng rồi bọc vào côn thịt tho to của mình và ngăn cản Nam Cung Diệu đang bế Mộng Mộng vào nhà tắm.
“Diệu, trong nhà có thuốc tránh thai, em sợ gì chứ?”
Mộng Mộng còn không có lấy lại lí trí nằm trong ngực Nam Cung Diệu đã bị Nam Cung Mặc khuôn mặt lạnh lùng kéo ra, ném trên mặt đất.
“A!” Mộng Mộng bị hắn quảng ngã ở trên thảm mềm mại, tuy rằng không đau nhưng lại khiến nàng hoảng sợ thêm một lần nữa.
“Ngoan ngoãn bò đi.” Nam Cung Mặc xa cách nhìn xuống Mộng Mộng, bên môi hắn nở nụ cười lạnh lùng, “Món nợ mấy ngày chúng ta còn chưa tính rõ, có đúng không?”
Mộng Mộng lúc này vừa mới trải qua một lần giao hợp, trên người nàng không có một chút sức lực, thậm chí không có biện pháp bò dậy từ trên mặt đất, nàng chỉ có thể ngơ ngẩn quay đầu trừng mắt nhìn hắn “Nợ cái gì?”
“Em nói xem?” Đôi mắt thiếu niên nheo lại cười như không cười nhìn nàng, “Bé ngoan, nghe nói em vừa mới mời một gia sư mới?”
Vừa nghe lời này, ngay lập tức khuôn mặt nàng trắng bệch không chút máu.
Ngay sau đó một cảm giác buồn bực xấu hổ và áy náy dâng trào trong tim nàng.
Lúc trước nàng ở dưới thân người đàn ông khác rên rỉ liệu có từng nhớ rõ bạn trai của nàng?
“Cùng với tên mặt trắng yếu đuối kia chơi trò gia đình,” Nam Cung Mặc cười khẽ, hắn ngồi xổm xuống nhấc cằm của nàng lên trêu đùa nói, “Cũng vừa phải thôi chứ?”
Mộng Mộng cắn cắn môi, nàng ngập ngừng thốt lên một câu.
“Không phải... Chơi trò đóng giả”
Nàng muốn tình yêu trong sáng sạch sẽ của mình bị xúc phạm như vậy.
Sắc mặt Nam Cung Mặc lập tức tối sầm lại, những lời này của nàng đã kích thích hắn, vượt qua phạm vi hắn có thể tiếp thu.
“Làm tình cùng tên đó ư?”
“Anh ấy không phải... loại người như các ngươi!” Mộng Mộng tức giận nghiến răng, từng chữ một thì thầm.
Sau đó nàng liền nghe được một tiếng cười nhạo rất nhỏ, khinh thường và khinh miệt truyền ra từ trong miệng của Nam Cung Diệu.
“Bảo bối, người như chúng ta là như thế nào vậy, chính là thao em lên bờ xuống ruộng” Nam Cung Diệu cũng ngồi xổm xuống, nắm lấy cổ tay của nàng, hắn nói “Nếu nói về điều này, có lẽ chúng tôi cũng coi như là chồng của em nhỉ?”
⬅ Trước Tiếp ➡