⬅ Trước Tiếp ➡
Nam Cung Diệu nhìn nàng bằng đôi mắt đen sâu, lòng bàn tay cũng dùng sức nắm lấy hai đầu vú nàng, đầu ngón tay vẫn về nhéo lấy hai viên hồng đào rồi dùng sức ấn xuống.
“A ha!”
Thiếu nữ dựng thẳng bầu ngực, khoái của từng đợt truyền lên tràn ngập tâm trí của nàng.
Nàng căn bản không nghe thấy bất cứ thứ gì.
Cũng vào lúc này, Nam Cung Diệu đem quần lót ướt đẫm của nàng từ kẽ mông cải xuống xoắn cuộn thành cuộn trực tiếp rượt xuống dưới mắt cá chân nàng, để lộ cặp mông căng tròn đầy đặn trắng như tuyết bào dâu tây.
“Bảo bối nhỏ, em phản bội chúng tôi.”
Thiếu niên giống như ánh mặt trời dịu dàng xoay đầu nàng lại, hắn khẽ nhếch cánh môi cắn lên, một cái tay khác lên vào trong hoa cốc của nàng, năm ngón tay không mạnh không nhẹ, đều đều cọ xát bộ phận sinh dục của thiếu nữ, đem môi thịt kiều nộn của nàng chậm rãi cọ, lòng bàn tay hắn thâm nhập vào hoa huyệt ướt nóng của nàng, từng chút một sờ sờ hoa chiểu.
Cánh hoa mềm mại dính nhớp mút lấy tay hắn, hắn nhẹ nhàng xoa nắn u cốc ẩm ướt thần bí của nàng, khi hắn sờ đến viên đậu đỏ cứng ngắc kia giống như vật báu tận cùng phía trong rừng rậm không kịp trốn tránh bị hắn hung hăng nhấn một cái.
Hành động ấy khiến cho Mộng Mộng bị kích thích không nhịn được mà “Ngô ngô!” thét chói tai nhưng bị môi lưỡi của hắn gắt gao lấp kín, không thể phát tiết, nàng chỉ có thể từ kẽ hở nhỏ bé phát ra từng tiếng khóc nức nở vừa đáng thương lại đáng yêu.
Nàng bị người anh đùa nghịch đầu vú, lại bị người em trêu chọc hoa tâm, Mộng Mộng liều mạng giãy giụa, nàng ở giữa ranh giới của vui sướng và sỉ nhục run rẩy, hạ thân nàng hung hăng co rút lại sau đó từng tiếng “Phốc chốc” vang lên cùng với đó là một lượng lớn mật dịch trào ra.
Mùi hương dâu đãng hòa quyện với mùi thơm cơ thể thiếu nữ tràn ngập khắp căn phòng.
Toàn bộ tay của Nam Cung Diệu cơ hồ bị mất nước từ hoa huyệt bao phủ nhưng hắn cũng không dừng lại động tác mà tiếp tục dùng lòng bàn tay nắm lấy âm đế của nàng nhanh chóng lay động, đồng thời buông lỏng môi lưỡi của Mộng Mộng, khiến cho nàng có thể phát tiết.
“A...Ha a a a a thanh âm khóc nức nở của thiếu nữ cùng với tiếng thét chói tai không ngừng vang lên, cùng với tiếng rên rỉ yêu kiều, từng đợt dân dịch từ hoa huyệt của nàng phun ra, men theo đùi trong trắng nõn chậm rãi chả xuống.
Ngay sau đó, Nam Cung Diệu không đợi cho nàng kịp khôi phục sau cơn khoái cảm, một cây Côn thịt cực lớn nóng bỏng chĩa thẳng mông nàng, hắn khàn khàn thở dốc hung ác đâm vào hoa huyệt mỹ lệ sau cơn mưa của nàng.
Đầu côn thịt cứng rắn men theo huyệt thịt chậm rãi len lỏi vào sâu trong cơ thể nàng. Thiếu nữ giống như bị đóng đinh
vãn cửa, đôi tay vô lực bấu vào hoa văn lạnh lẽo khắc trên ván cửa gỗ, hai cánh mông của nàng bị đối phương dùng tay bẻ ra, mặc cho người xấu xé, xâm phạm.
“A ha... Tôi không nhịn được nữa a a...” Thanh âm mỏng manh như chim non hót vang trong lỗ tai của hai người đàn ông giống như là mồi thuốc kích dục khiến cho thân thể bọn họ càng thêm nóng rực.
Nam Cung Mặc dịch một bước sang bên cạnh, hắn nhìn em trai bỏ ra hai đùi của nàng, dùng sức đem côn thịt thô to thao vào tiểu huyệt không ngừng chảy nước kia, hung hăng đem nàng đẩy lên.
Nàng giống như một đóa hoa trắng trong xinh đẹp bị bắt thừa nhận phong ba bão táp, nhu nhược đáng thương nở rộ trong mưa gió.
Hắn nghĩ, có lẽ chính hắn không phải là mưa gió mà hắn chỉ là muốn đem đóa hoa này cắt bỏ nhụy vàng, rót vào đó nhan sắc chỉ thuộc về hắn, từng chút một khắc lên dấu vết hoàn chỉnh của chính hắn.
⬅ Trước Tiếp ➡