Lỗ tai của Mộng Mộng vốn dĩ mẫn cảm, nay lại bị nụ hôn của Nam Cung Mặc chà đạp khiến cho thân hình nàng nóng rực như muốn nổ mạnh, trông nàng giống như một nụ hoa đang run bần bật trong mưa gió.
Giây tiếp theo, một bên lỗ tai còn lại của nàng cũng bị nắm lấy, cái lưỡi giống như con rắn luồn lách chui vào lỗ tai Mộng Mộng khiến cho nàng sợ hãi đến mức nước mắt ào chảy ra.
Hai anh em hắn giống như ôn lại lần đầu tiên gặp nhau, mỗi người liếc láp một bên lỗ tai của nàng. Bọn họ khiến cho con thỏ không chịu được nữa mà kiều giọng am a, mọi giãy giụa của nàng đều bị hòa tan thành khoái cảu nóng bỏng, ngay cả khói trong ấm trà cũng như hòa vào bầu không khí ấy.
“Bé ngoan, sao em lại quên nhanh như vậy chứ?” Người đàn ông cảm nhận được dư vị vui sướng quen thuộc khẽ hôn lên vành tai của nàng thở dài.
Nam Cung Diệu cũng duỗi tay sờ sờ phía dưới của Mộng Mộng, ngón tay hắn mạnh mẽ ấn vào tiểu huyệt mềm mại được dấu dưới lớp quần jean, sau đó cười cắn nhẹ vào má nàng.
“Tiểu dân phụ, chiếc quần dày như vậy đều bị dâu thủy của em làm ướt rồi.”
Hôm nay Mộng Mộng mặc áo quần dài với mục đích không cho bọn họ dễ dàng động tay chân với nàng rồi mới đi qua đó, nhưng lỗ tai thỏ mẫn cảm của nàng bị liếm khiến cho khoái của dâng lên, hoa huyệt chảy ra dâu dịch thấm lướt quần lót lúc nào không hay, ngay cả dưới đũng quần jean của nàng cũng bị ướt một chút, Nam Cung Diệu chỉ cần sờ liền có thể cảm nhận được.
Khuôn mặt của nàng đỏ ửng giống như một đóa hoa hồng kiều diễm, đôi mắt mông lung khép hờ, cái miệng nhỏ nhắn khẽ mở giống như vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Cặp song sinh liếc nhau, giống như có được thần giao cách cảm, hai tay bọn hắn trượt từ eo nàng đi vào. Bàn tay ấy giống như con rắn linh hoạt trơn trượt du ngoạn trên vòng eo thon của nàng.
Bọn họ lại hướng lên phía trên đem nút thắt áo ngực nàng cởi bỏ, sao đó gom cả quần áo lẫn áo ngực đẩy lên phía trên, một tay bóp lấy đầu nhũ hoa của nàng, tay khác thì kéo xuống khóa quần jean trên người Mộng Mộng, đem chiếc quân vướng víu tuột tới lòng bàn chân của nàng, để lộ ra cặp chân như ngọc trắng nõn thon dài
Chiếc quần lót nhỏ có hoa văn kia không thể bao vây được hoa cốc bí mật của thiếu nữ. Thậm chí mất nước đã tẩm ướt toàn bộ chiếc quần lót ấy khiến cho nơi tư mật của nàng hiện ra mập mờ sau lớp vải mỏng.
Đôi tay Mộng Mộng bị áp chế trên ván cửa, toàn bộ thân thể nàng mặc cho người xấu xé trong tay bọn họ, nàng chỉ cảm thấy sởn tóc gáy giống như ác mộng đêm cường bạo trước đó hiện lên, “Không cần...” thanh âm nàng run rẩy cầu xin họ vang lên.
“Bảo bối, vì sao em lại sợ hãi chúng ta như vậy?” Giọng nói có chút uất ức của Nam Cung Diệu nỉ non bên tai nàng,
“Tôi thích em như vậy, rất thích...”
Hắn vừa nói thích nàng, vừa dùng ngón tay từ từ nhẹ nhàng lướt qua hoa phùng của nàng, đầu ngón tay hắn như đang đánh đàn, từng chút một mơn trớn kiều cốc người thiếu nữ.
Chân của Mộng Mộng chân gắt gao kẹp chặt đôi tay bừa bãi kia nhưng vẫn không thể ngăn cản được động tác không chút kiêng nể gì của đối phương.
“Mộng Mộng,” Nam Cung Mặc gọi tên nàng, ngón tay của hắn bóp lấy đầu vú hồng hồng, hắn nhẹ nhàng xoa nắn nói: “Có phải là chúng tôi đối với em quá tốt khiến cho nhìn nhận của em về bọn tôi có hiểu lầm?”
“A ha... A...” Thiếu nữ bị niết khiến cho nàng không ngừng phát ra những tiếng rên kiều suyễn.
“Ngay từ đầu tôi và Diệu đã từng nói qua, em không có quyền lựa chọn.”