Môi Mộng Mộng đột nhiên run rẩy, nàng cũng không biết phải làm thế nào để đối phó với loại vô lại này: “Anh...”
Nam Cung Mặc nhìn đôi môi anh đào của nàng khép mở giống như cánh hoa đang run rẩy mê hoặc lòng người, nhịn không được đè xuống cằm của nàng, đem ngón trỏ nhét vào khoang miệng của nàng chơi đùa, khiêu khích cái lưỡi nhỏ thơm tho mềm mại.
Mộng Mộng bị nhéo mạnh đến mức buồn nôn, nàng chỉ muốn cắn thật mạnh vào ngón trỏ đang giở trò kia lại bị người trước mặt dùng một cái tay khác bóp mạnh hơn.
Cảm giác đau đớn khiến cho miệng của nàng không khép lại được, chỉ có thể ngoan ngoãn phối hợp với động tác của đối phương.
“Ưmm.... ư ư...”
Mộng Mộng cảm nhận được đầu lưỡi của chính mình bị ngón tay thô ráp của hắn trêu đùa, nước bọt của nàng theo khóe môi chảy xuống dưới trông vẻ vô cùng chật vật.
Nam Cung Diệu đứng bên cạnh nhẹ nhàng cười, hắn tìm thấy điện thoại của nàng trong chiếc túi vừa nãy bị ném sang một bên.
Thỏ con thường ngày không có một chút cảnh giác nào cả, ngay cả điện thoại di động đều không cài mật khẩu, Nam Cung Diệu không bỏ ra một chút sức lực nào là có thể mở ra danh bạ, tìm thấy một cái tên quen thuộc.
“Hòa Giang Tuyết, chậc.”
Nhìn cái tên này khiến hắn cực kỳ khó chịu, Nam Cung Diệu toét miệng ấn phím gọi “Mộng Mộng, đây là tên mặt trắng mà em đã tìm đúng không?”
Nam Cung Mặc lúc này đã rút ngón tay ra khỏi miệng của nàng, hắn nắm lấy vòng eo mảnh khảnh kia rồi xoay người nàng lại, khiến cho tư thế của nàng lúc đó giống như một con chó nhỏ quỳ trên mặt đất.
âm hộ không một vật che đậy lúc này đã bị mất dịch thấm ướt, cánh thịt kiều diễm hồng hồng ngại ngùng khẽ nhếch, giống như đang chờ đợi người khác yêu thương.
Lúc này sự chú ý của Mộng Mộng dồn lên trên tay Nam Cung Diệu, nàng tưởng tượng đến cảnh bạn trai sẽ nghe điện thoại liền nôn nóng đến phát điện “Xin anh đừng làm vậy! Đừng gọi cho anh ấy!”
“Còn dám không tập trung, thật là chiều em quá rồi.”
Nam Cung Mặc giận quá hóa cười, hắn nắm lấy đầu vú hồng hồng của nàng khiến cho nàng đau đớn hét lên từng tiếng chói tai.
Nam Cung Mặc không thể nhịn được nữa, côn thịt thô to nóng bỏng dưới thân đã trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, hắn nắm lấy hai vú của nàng xoa bóp chúng.
Trong tư thế như động vật giao phối, hắn đem côn thịt thô to đẩy vào hoa huyệt ngọt ngào dính nhớp của nàng. Tiếng nước “ọc ọc ọc” cùng với tiếng kêu rên khó chịu của Mộng Mộng vang lên, lần nữa giao hoà với âm thanh giao hợp
Mà cùng lúc này, Nam Cung Diệu cầm điện thoại đã được gọi đi đến trước mặt Mộng Mộng, lúc hắn mỉm cười, cả hàm răng đều mang theo ác ý.
“Bé con, mau chào tên mặt trắng của em đi nào?
Trên màn hình di động hiển thị số “Hòa Giang Tuyết” đã được kết nối, đầu dây bên kia truyền đến thanh âm mà Mộng Mộng thích nhất.
“Mộng Mộng, làm sao vậy?”
Phía sau đột nhiên bị đẩy mạnh, nàng hít một hơi lạnh, giây tiếp theo lại cắn chặt môi nhằm ngăn tiếng nức nở sắp trào ra khỏi miệng.
Nam Cung Mặc cười lạnh, hắn không chút lưu tình mà ngày càng đẩy nhanh tiết tấu đâm thọc, côn thịt nóng bỏng ở trong hoa huyệt nhanh chóng đâm chọc ra vào khiến cho nước “vèo vèo” văng khắp nơi.
Mộng Mộng suýt chút nữa không chống đỡ được, nàng bị hắn thao buộc phải bò giống như sủng vật, sau vài giây nàng cuối cùng không nhịn nổi nữa phát ra từng tiếng khóc thút thít nghẹn ngào.
“Mộng Mộng? Mộng Mộng, em làm sao vậy? Em hiện giờ đang ở đâu?” Đầu dây điện thoại bên kia phát hiện ra điều bất thường, giọng nói bắt đầu nôn nóng hơn.
Nam Cung Diệu tràn đầy ác ý lắc lắc điện thoại trước mặt Mộng Mông, sau đó hắn gằn từng chữ một nói: “Ô, tại sao lại ấn nhầm số điện thoại rồi, âm thanh khiêu dâm của bảo bối đều bị người ta nghe mất... chậc chậc.”
Mà biên độ động tác của Nam Cung Mặc ngày một nhanh hơn, đầu côn thịt hung tàn giống như muốn đâm tới cổ đáy huyệt của nàng, vách trang bị căng đến nỗi sắp nứt ra, Mộng Mộng rốt cuộc không còn có thể nghĩ về chuyện dãy số bên kia chiếc điện thoại, toàn thân nàng run rẩy, hốc mắt hồng hồng, thét chói tai xin tha...