⬅ Trước Tiếp ➡
Nhẹ nhàng đem đóa hoa trắng trong yếu ớt tháo xuống, nhuộm lên màu sắc yêu thích của chính mình sau đó để vào kẹp kính bằng pha lê, chế thành tiêu bản xinh đẹp, biến thành một món đồ có thể ngày ngày giám định và thưởng thức, chỉ thuộc về chính mình, đó là một việc thật tốt đẹp.
Nam Cung Mặc dùng ánh mắt vừa mềm mại vùa lạnh lùng nhìn chằm chằm thiếu nữ trước mặt.
Nàng vẫn còn đứng, hai mắt nàng mông lung, gương mặt toát ra vẻ sợ hãi, giống như một chú dế con thuần khiết đáng yêu chọc người thương xót.
Lời đe dọa của Nam Cung Diệu khiến nàng sợ hãi, không biết phải làm thế nào.
Thân thể nàng vẫn luôn cố kìm nén sự run rẩy sợ hãi kia ở trong mắt của hai người đàn ông giống như là một món ngon mỹ vị sắp được bày lên bàn.
Hai người bọn hắn vốn chỉ muốn nàng hoàn toàn phục tùng dưới chân bọn họ, không dám sinh ra ý tưởng khác. Nhưng khi nàng xuất hiện trước mặt bọn họ với đôi mắt ửng đỏ, ngập nước mịt mờ nhìn bọn hắn thì những ý tưởng tức giận muốn làm nhục nàng kia lại lắng xuống.
Đúng là thói hư tật xấu của đàn ông, Nam Cung Mặc âm thầm tự giễu trong lòng.
Màn đếm ngược của Nam Cung Diệu cuối cùng cũng không có tác dụng, Mộng Mộng vẫn lưỡng lự đứng tại chỗ, nàng không dám thoát đi cũng không thể quỳ xuống.
Suy cho cùng nàng là cô gái lớn lên trong sự yêu thương cưng chiều, không giỏi suy xét tình huống, cũng không thể nào cúi đầu đi “cầu xin” kẻ thù đã hại cha mình.
Nam Cung Diệu không được đền đáp lại như mong muốn của hắn liền không vui, làn môi màu đỏ của hắn khẽ nhếch lên nụ cười lạnh: “Tốt, rất có cốt khí.”
Hắn chính là thích người xương cốt cứng như nàng. Hắn liền thích loại xưng cốt ngang ngạnh như thế.
Thiếu niên híp mắt, ác ý sau trong đáy lòng 1 càng ngày càng lớn, dục vọng cũng theo đó mà tăng lên.
Mộng Mộng bị biểu tình trên gương mặt hắn dọa sợ, nàng không ý thức được theo bản năng lùi lại phía sau vài bước.
Nam Cung Diệu nói: “Bảo bối, cố mà giữ cốt khí hiện tại, chỉ chút nữa thôi em sẽ dùng đến.”
Hắn giống như đang chơi trò mèo bắt chuột, mỉa mai nhìn bộ dạng xoay người có ý định chạy thoát nhưng lại bị cánh của đã khóa chặn lại của nàng, cho dù nàng kéo thế nào cũng không ra.
Thời điểm Mộng Mộng vừa tiến vào phòng thì quản gia cũng đã cẩn thận đóng cửa lại, chỉ là lúc đó nàng cũng không nghe được thanh âm khóa cửa.
“Nhà của chúng ta dùng đều là khóa điện tử.” Nam Cung Mặc đem điều khiển từ xa vứt lên kệ sách rồi đứng lên đi về phía Mộng Mộng.
Mộng Mộng cố sức lặp đi lặp lại kéo tay cầm cửa nhưng chỉ là tốn công vô ích, nàng chỉ có thể quay đầu lại nhìn về phía bọn họ.
Nam Cung Diệu giờ phút này đang ung dung thong thả cơi ra nơ buộc trên cổ , lộ ra yết hầu gợi cảm, phía trên đó nụ cười lạnh bằng của hắn.
Còn Nam Cung Mặc thì lập tức đi đến phía sau của nàng, cảm giác mạnh mẽ nghiêng về một phía áp lên Mộng Mộng khiến cho nàng quên mất chạy trốn.
Chỉ nghe “Phanh” một tiếng, thiếu nữ dáng người nhỏ xinh giờ đã bị một lực thật lớn ép vào tấm ván cửa, đôi mắt màu trà của nàng mở to, đôi bồng đào trước ngực bị ép đến thay đổi hình dạng.
Cánh tay mạnh mẽ của đàn ông chống hai bên sườn của nàng khiến cho nàng không có chỗ trốn thoát. Hắn cúi đầu xuống mục tiêu là lỗ tai của người thiếu nữ hung hăng cắn xuống.
“Ha!” Mộng Mộng đau đến rùng mình, cả người nàng đều bị thân hình của đối phương che phủ, muốn tránh thoát nhưng không thể làm gì khác.
Nam Cung Mặc liếa Nút rồi gặm cắn lỗ tai mẫn cảm của nàng, đầu lưỡi của hắn để sát vào huyệt trên tai nàng, hơi thở ấm áp bao vây lấy toàn bộ điểm mẫn cảm trên tai khiến cho cô gái nhỏ kích thích đến nỗi luôn lắc đầu nhưng vẫn không thể thoát khỏi sự tập kích của hắn.
Nam Cung Diệu cởi bỏ áo sơ mi của chính mình để lộ nửa thân trần trụi tiến gần về phía bọn họ, hắn nở nụ cười nhạt nhạt nói: “Mộng Mộng không phải thẹn thùng, anh sẽ giúp em nhớ lại khoảnh khắc lần đầu chúng ta gặp nhau.”.
⬅ Trước Tiếp ➡