⬅ Trước Tiếp ➡
Bọn họ không thể chấp nhận được thỏ con vừa rồi còn ngoan ngoãn nhận lấy yêu thương, lại đột nhiên xé nát bề ngoài bình tĩnh lao tới tấn công họ.
“Nếu bọn ta cưỡng hiếp em, đã không mang em đến gặp mẹo” Nam Cung Diệu gần như là nghiến chặt răng thì thầm vào tai nàng.
Bên kia Nam Cung Mặc vẻ mặt ủ rũ kéo kéo cà vạt, chăm chút tỉ mỉ bộ quần áo rồi chậm rãi nói:
“Diệu, buông em ấy ra đi”
Nam Cung Diệu liếc nhìn anh trai mình, trong lòng biết đối phương đã bị hành động vừa rồi của Mộng Mộng làm cho nóng giận.
Hắn cùng Nam Cung Mặc từ nhỏ đã là thiên chi kiêu tử, vì công việc kinh doanh bổ trợ nhau nhiều nên trên thương trường rất thuận buồm xui gió, mọi việc đều thuận lợi.
Xét về khía cạnh phụ nữ, vô số cô gái xinh đẹp đủ sắc đủ màu thay nhau lao vào vòng tay anh em hắn.
Bởi vì sở thích khác nhau, bọn hắn chưa bao giờ hợp mắt cùng một người. Kết quả gặp nàng ở Phương gia, xác thực đã phải cùng nhau dùng những thủ đoạn xấu xa mới có thể kéo nàng vào lòng bàn tay bọn hắn.
Bọn hắn đối với nàng đến bây giờ vẫn thật rất hợp khẩu vị.
Đến bây giờ, bọn hắn vẫn cảm thấy nàng thật hợp khẩu vị. Cho dù là thân thể hay tính cách đều thực vừa lòng. Cho nên ngày hôm nay mới có thể diễn ra như vậy.
Anh em nhà Nam Cung muốn mang nàng đến ra mắt, thăm hỏi mẹ bọn hắn. Chính là hy vọng sự tình có thể sáng tỏ một chút tránh cho sau này mẹ bọn hắn lại làm ra ô long, sắp đặt một trò hề về ngày cưới hỏi mù quáng cho hai anh em hắn.
Vì vậy, không có gì lạ khi anh em nhà Nam Cung không hiểu Mộng Mộng. Trong quan điểm tự tôn của bọn hắn, lời của bọn hắn là nhất, thật sự không ai có thể từ chối.
Thuận bọn hắn thì sống, nghịch bọn hắn thì chết.
Trong mắt bọn hắn, Mộng Mộng chính là thuộc về bọn hắn, bọn hắn thật sự không tiếp thu nổi đồ vật của mình lại chống đối phản kháng mình như vậy.
Về phía Mộng Mộng, nàng thật sự không thể nào hiểu nổi anh em nhà Nam Cung.
Từ lúc bắt đầu, nàng đã không thể nào xem anh em hắn như đối tượng có thể yêu đương được, không chỉ vì hành động của bọn hắn đối với mình quá tàn nhẫn mà còn là vì tình yêu của bọn hắn thật sự quá mức khủng bố.
Khi Mộng Mộng ở thế giới thứ nhất, đã trải qua loại tổn thương sâu sắc này, nhưng lúc đó ván đã đóng thuyền, trong cuộc hôn nhân ấy, nàng bị chồng mình nhốt trong phòng như một tù nhân, dù có khó chịu đến mức nào, cũng không ai quan tâm đến. Cho dù nàng là một thỏ con ngây thơ cũng không thể chịu nổi loại tuyệt vọng dã man đó.
Mà hai anh em Nam Cung này cũng như thế, bọn hắn từng ép nữ chủ tốt bụng, một lòng muốn bọn hắn học hành chăm chỉ thành bệnh trầm cảm, mà nàng còn cảm thấy chính mình không có được một phần kiên cường như nữ chủ đó.
Lúc đầu nàng còn nghĩ cặp song sinh chỉ muốn chơi đùa mình, chắc sẽ nhanh chóng chán ngấy nàng thôi, nào ngờ được sẽ phát triển đến giai đoạn gặp cha mẹ đây?
“Trong lòng em rốt cuộc thấy ta cùng Diệu thế nào, tạm thời ta có thể không quan tâm đến chuyện này.” Giọng nói của Nam Cung Mặc lúc này lạnh như núi tuyết phủ ngàn năm không tan, nhưng bây giờ em nhất định phải đi cùng ta đến gặp mẹ.”
“Tôi...tôi không muốn.” Mộng Mộng lắc đầu, siết chặt cổ tay nói.
Nam Cung Diệu xoa xoa huyệt thái dương, này, mọi chuyện hình như càng ngày càng lớn rồi.
Chỉ mong chút nữa gặp, lão bà mẹ của hắn sẽ không để ý.
⬅ Trước Tiếp ➡