⬅ Trước Tiếp ➡
Bên kia, Hòa Giang Tuyết trở lại đại sảnh nhưng không thấy Mộng Mộng, nhìn vào chỉ thấy Phương lão gia đang bị rất nhiều người làm ăn vây quanh bàn chuyện.
Đó là cha của Phương Mộng, lần trước hắn đã từng gặp qua.
Nhưng cô gái nhỏ vừa rồi nhận được tin tức liền vội vàng rời đi, nếu không phải từ cha nàng thì là ai đây ?
Hòa Giang Tuyết nghĩ tới đây, định đi lên lầu hai, nhưng lại bị người hầu ngăn lại.
“Xin lỗi, thưa tiên sinh, chủ nhân tôi vừa rồi có căn dặn đang bận chiêu đãi khách quý ở lầu hai, không thể để ai lên quấy rầy.”
Hắn gật gật đầu, đang định rời đi thì nghe thấy một trận huyên náo phát ra từ tầng hai.
Lúc hắn ngẩng đầu nhìn lên, trên khuôn mặt thanh tú, tao nhã hiện lên một tia kinh ngạc.
Chỉ thấy hai người nhà Nam Cung – tiền bối khóa trên hơn hẳn một lớp, cũng là người chủ trì bữa tiệc, hai vị thiếu gia nhà Nam Cung đang cưỡng ép một cô gái ra khỏi cửa phòng.
Cô gái mặc bộ sườn xám màu trắng kem, do giãy giụa mà tóc tai bù xù, gương mặt đỏ bừng, hình như đang nói cái gì với bọn hắn.
Sau đó chỉ nhìn thấy một trong hai anh em sinh đôi cao lớn trực tiếp ôm lấy eo cô gái, không để ý đến thái độ từ chối của cô ấy, người còn lại thì cười nói gì đó, rồi cả ba cùng đi về phía sâu trong hành lang tầng hai.
Từ góc nhìn của Hòa Giang Tuyết, chỉ có thể thấy bóng lưng của ba người họ nhanh chóng biến mất.
Chàng trai nhíu mày thật chặc, hắn đã nhận ra cô gái đó chính là Mộng Mộng mà hắn đang tìm, nhưng lại không biết được nàng cùng hai người nhà Nam Cung rốt cuộc có quan hệ gì.
Đối với hành động vừa rồi, rõ ràng là hai người đàn ông đang ức hiếp một cô gái yếu đuối, nhưng lại cực kỳ không hợp logic. Hai vị thiếu gia nhà Nam Cung là học trường tiếng tăm lừng lẫy, dù là ở trường hay từ miệng cha mẹ đều là những anh hùng trẻ tuổi làm khuynh đảo thương trường. Bữa tiệc hôm nay cũng là một bữa tiệc thương mại do bọn hắn tổ chức, người tham dự đều những người có thanh danh, uy tín. Bao gồm cha của Phương Mộng, Phương Thanh Nghị cũng là nhà phát triển bất động sản hàng đầu ở thành phố B, cho nên ở bữa tiệc lớn như vậy, bắt đi con cưng của ông ta muốn làm chuyện bậy bạ, việc này chắc là – không có khả năng xảy ra?
Hắn nhìn thật sâu về hướng lúc này, sau đó quyết định hỏi Phương lão gia một chút, mặc kệ thế nào, cha của đối phương cũng sẽ không làm ngơ đứng nhìn.
Về phía Mộng Mộng lúc này -
“Ngươi điên rồi Nam Cung Mặc!” Nàng ở trên vai Nam Cung Mặc bị xóc đến buồn nôn, túm lấy quần áo của hắn, “Ta muốn nói với cha ta, đừng nghĩ ta thật sự sợ các ngươi...”
“Thì ra em còn chưa nói với cha em sao?” Nam Cung Diệu ở một bên lộ ra nụ cười đắc ý, “Như vậy không được, bọn ta đã mang em giới thiệu cho mẹ rồi, hay là tối nay em cũng mang bọn ta giới thiệu với cha mẹ em ??
“Ngươi, các ngươi...”
Thứ lỗi cho thỏ con ngu ngốc này, nàng cãi nhau với người khác chưa bao giờ thắng được một lần, lúc này tuy đã rất tức giận nhưng nàng thật sự không nghĩ ra nổi một câu chửi nào ra hồn, “Ngươi là heo...”
“Phốc.” Nam Cung Diệu nhịn không được.
Nam Cung Mặc tay trái ôm nàng, tay phải vỗ vỗ vào cái mông nhỏ nàng, nói: “Câm miệng.”
Mặc dù hiện tại cặp song sinh đang nổi cơn thịnh nộ nhưng bọn hắn có thể chịu đựng, không trút giận lên người nàng.
Đây có lẽ là thay đổi mà ngay cả chính bọn hắn cũng không nhận thấy.
Trước kia, lúc chưa gặp nàng, bọn hắn cũng chưa phát hiện bản thân lại có thể nén giận giỏi đến vậy.
Tất nhiên, hai người bọn hắn sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó.
⬅ Trước Tiếp ➡