⬅ Trước Tiếp ➡
Toàn bộ Nam Cung gia đèn đuốc sáng trưng, nhưng chỉ đèn trong phòng khách lầu hai là bị tắt.
Trong căn phòng tối đen, mùi hormone nam bùng nổ kích thích, một cô gái yếu đuối đang bị tấn công bởi hai chàng trai trẻ.
Sự gặm nhấm thô bạo, tham lam trộn lẫn với tiếng khóc rên khe khẽ của cô gái, tạo thành một bài hát đầy tội lỗi.
“Ha, cô gái nhỏ... em thật biết dụ người!”
“Nói, lần sau còn muốn đi tìm tên kia không?”
Trong bóng đêm, khuôn mặt đẹp trai của hai thanh niên tựa hồ dã thú, mất đi lý tính, dạo chơi trên thân thể nàng, vừa tận hưởng cảm giác thoải mái do cơ thể phụ nữ mang lại, vừa cảnh cáo nàng bằng những hành động mang đầy chế giễu.
Mộng Mộng nheo mắt, on ngươi màu trà nâu bị một tầng sương mù bao phủ, chỉ có chất lỏng rỉ ra từ khóe mắt là âm thầm nói lên tâm trạng đầy mờ mịt, hoang mang của nàng.
Từ lúc bắt đầu bị bọn họ gài bẫy, bao nhiêu lần nhượng bộ chỉ đổi lấy sự đối xử vô lương tâm hơn của họ.
Mộng Mộng cố gắng cử động cánh tay, nhưng bị thanh niên với đôi mắt híp lại càng nắm cổ tay nàng chặt hơn. Hạ thể khổng lồ theo động tác của hắn mà chen sâu vào trong vách thịt chật hẹp, làm nàng trướng đến mức nức nở không thôi.
Nàng mơ hồ cảm thấy thật ra mình không thích bị đối xử như vậy.
“A ha... Ta, ta không phải...” Ta không phải búp bê hơi để các ngươi tùy tiện trút giận
Nhưng cặp song sinh vẫn chưa để nàng nói hết lời. Hai người, một người bịt chặt miệng trên của nàng bằng một nụ hôn nồng cháy, người còn lại thì lắp đầy “cái miệng nhỏ” bên dưới của nàng bằng côn thịt đang không ngừng ra vào. Đại não trong thoáng chốc vì sung sướng ngập tràn mà choáng ngợp như bị rút hết oxy, hiện giờ nàng không thể suy nghĩ gì được nữa.
Chờ đến khi mọi việc kết thúc, cả căn phòng đều trở nên lộn xộn, mà Mộng Mộng mệt mỏi đến mức tựa hồ không thể tự ngồi dậy nổi.
“Anh trai, tất cả là lỗi của ngươi” Nam Cung Diệu cởi trần, tay cầm khăn giấy cúi xuống lau sạch hạ thân đầy hỗn độn của Mộng Mộng. “Bộ dạng nàng thế này làm sao đi gặp mẹ đây?”
Nam Cung Diệu ấn ấn huyệt thái dương, việc này thật sự hắn không ngờ tới. Lúc đầu, chỉ muốn tìm nàng để dặn dò vài việc cần chú ý khi gặp mẹ hắn, không nghĩ tới thấy nàng đang trò chuyện cùng một tên nam sinh trong hoa viên nhìn bộ dạng thật vui vẻ, trong lúc nhất thời xúc động...
Đại thiếu gia hiếm khi ngẫm nghĩ lại những chuyện mình đã làm, nhưng vài phần lương tâm còn sót lại thật nhanh cũng biến mất”
“Về phía mẹ, ta sẽ đỡ nàng qua đó, nói chân nàng bị đau, thế nào ?
“Chậc, chậc, em còn có thể làm gì nữa đây”
Nam Cung Diệu liếc nhìn chiếc quần lót đã bị anh trai hắn xé toạc trước đó, nhưng không tìm cái gì để thay thế, đành phải đặt váy sườn xám của Mộng Mộng xuống. May mắn thay, lúc bọn họ đặt làm sườn xám yêu cầu chiều dài ngang đầu gối, sẽ không lo bị nhìn thấy.
Hai anh em nói chuyện qua lại vài câu liền muốn hành động, nhưng lúc đang chuẩn bị ôm nàng mang đi, lại nghe thấy giọng nói nhỏ khàn khàn của Mộng Mộng vang lên–
“Tôi không muốn đi ?”
Nam Cung Diệu và Nam Cung Mặc cùng lúc quay lại nhìn nàng.
Bọn hắn tựa hồ không nhịn được bật cười, dùng ánh mắt gần như mỉa mai mà nhìn nàng: “Mộng Mộng, em lại nổi điện gì vậy ?”
Là một con thỏ nhát gan, coi trọng cuộc sống, sợ hãi quyền lực, hiếm khi thấy được Mộng Mộng kiên cường như vậy.
Nàng có thể vì tránh xảy ra xung đột, tận lực nhượng bộ, đáp ứng yêu cầu của anh em nhà Nam Cung.
Nhưng nàng thật sự không hy vọng càng ngày càng dính chặt vào anh em nhà hắn, thậm chí đến mức gặp cha mẹ bọn hắn.
“Tại sao tôi phải nghe lời các anh?”
Mộng Mộng nhướng mắt nhìn thẳng bọn họ, dù hai má vẫn còn ửng hồng sau việc xảy ra lúc này nhưng lời nói nói ra lại vô cùng thẳng thắn.
“Này...”
Nam Cung Diệu nhìn đôi lông mày hơi nhíu lại của anh trai mình, liền nhớ đến việc anh trai hắn ghét nhất là bị người khác làm trái ý, vội vàng mở miệng định ngăn Mộng Mộng nói tiếp
“Tôi dùng thân phận gì đi gặp người nhà các anh? Một nạn nhân bị cưỡng bức sao?”
“Từ lần đầu tiên các anh gặp tôi, đã không hề nghe tôi nói một lời nào...Ữm!”
Nam Cung Diệu che kín miệng nàng.
“Ưm...” Buông tôi ra.
Nàng cố gắng dùng sức muốn thoát khỏi sự kiềm chế của đối phương, nhưng lại càng bị giữ chặt hơn.
“Ngậm miệng lại cho ta, tiểu bảo bối”
Nụ cười trước đây của Nam Cung Diệu đã biến mất, đừng nói đến anh trai hắn, ngay cả hắn còn không chấp nhận nổi những lời nàng vừa nói.
Cặp song sinh chưa bao giờ nghĩ hình ảnh của bọn hắn trong lòng Mộng Mộng lại chính là như vậy...
“Tội cưỡng bức?”
⬅ Trước Tiếp ➡