⬅ Trước Tiếp ➡
Cuối cùng hắn cũng buông ra, bị thiếu ô xi trầm trọng khiến Mộng Mộng không còn sức lực để phản kháng, chỉ có thể dựa vào cơ thể của người đối diện thở dốc.Sau đó, nàng bị bế ngang, ném tới bệ cửa sổ hẹp dài.
“Đừng...đừng làm vậy....” Mộng Mộng mơ hồ hiểu được dung ý của hai anh em này, sợ đến co rúm người lại.
“Em còn xấu hổ gì nữa, để mọi người thấy được bảo bối của chúng ta dâm đãng như thế nào, được không?” Nam Cung Mặc hôn lên tại nàng, ác độc nói.
Nam Cung Diệu ở một bên cũng cười cợt phụ hoạ: “Đặc biệt là tên nhóc mặt búng ra sữa kia, nếu em thích hắn ta như vậy, thì hãy để hắn thưởng thức một chút bộ dạng dân đãng của em, nói không chừng hắn sẽ yêu thích em thì sao?”
Chiếc áo khoát của Mộng Mộng bị kéo tuột xuống, khoá kéo trên cổ cũng bị kéo ra, áo ngực bị hắn ác liệt giật xuống, lộ ra hai bầu ngực tròn trịa xinh đẹp.
“Kéo rèm cửa vào đi có được không?” Mộng Mộng sợ tới mức suýt khóc. Nàng không biết tại sao đêm nay họ lại nổi giận như vật, động tác rất thô lỗ, “Nếu cha tôi thấy thì phải làm sao bây giờ? Xin các anh.....”
Nhưng không ai nghe lời cầu xin của nàng.
Nam Cung Mặc trực tiếp ép nàng lên bệ cửa sổ, làm cho cơ thể trần truồng trắng nõn áp lên cửa kính thuỷ tinh lạnh lẽo, sau đó còn dùng tay đẩy cao gấu áo sườn xám, để lộ ra hai cánh hoa béo múp và cái mông nhỏ vểnh lên.
“Xem em đêm nay thích trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy thì cũng không cần mặc quần lót nữa đi, vừa đúng lúc tạo điều kiện cho em đi quyến rũ đàn ông.” Hắn vừa cười giễu cợt, vừa dùng sức xé toạc quần lót của nàng, ném sang một bên.
“Ô...ô...” Cả hai tay Mộng Mộng không còn cách nào khác phải chống trên bệ cửa sổ để giữ thăng bằng, hai cánh mông liên tục bị xoa nắn nhào nặn.
“Quá dân đãng, dây thuỷ bên dưới chảy mãi không dừng...” Nam Cung Mặc vừa gặm cắn da thịt ở cổ nàng, vừa giơ tay lên tát mạnh vào mông trắng.
“Bang bang bang!” Lực đánh quá mạnh như thể đấng sinh thành đang dạy dỗ con cái.
Cuối cùng, Mộng Mộng không nhịn nổi nữa, nước mắt lưng tròng – “Đừng làm vậy nữa... tôi sợ lắm ...A!”
Nam Cung Diệu bên cạnh cười giễu cợt: “Em sẽ không phải nhìn thấy tên nhóc kia mà muốn nhào tới đó chứ.”
Nam Cung Mặc duỗi tay trực tiếp banh hai cánh mông thịt sang hai bên, dục vọng vì tức giận mà dâng trào, hắn nhắm thẳng tiểu huyệt ướt át mà đâm sâu vào bên trong.
“A a a-Không -- Cô gái mở to hai mắt, côn thịt cứng rắn nóng bỏng giống như muốn trừng phạt nàng, ác liệt ra vào, làm cho một dịch văng nàng văng tung toé, thở gấp liên tục.
Đáng sợ hơn nữa, nàng chỉ cần nâng tầm mắt cao lên một chút liền có thể nhìn thấy khu vườn hoa ngoài cửa sổ có một vài vị khác đang tản bộ, những người đó chỉ cần ngẩng đầu nhìn lên là có thể thấy được cô gái đang không mặc áo ngực, hai bầu vú trần trụ đang dựa vào bệ cửa sổ
Nhưng gã đàn ông đằng sau hoàn toàn không có ý định buông tha nàng, ngược lại còn duỗi tay nhấc cao chân nàng, làm thành tư thế như trẻ con đi tiểu, vô cùng xấu hổ, cứ tiếp tục mạnh mẽ va chạm.
như thuỷ triều ập tới, vùi dập xô đẩy nàng theo
“Ưm, a...Aha, ha” Nàng bị thao đến mức rên rỉ đứt quãng, khoái cả từng đợt sóng.
Đầu ngực nàng đè vào cánh cửa sổ, cương cứng mà cọ xát vào mặt kính mát lạnh, cơn đau và tê dại hoà quyện vào nhau càng kích thích mọi giác quan của nàng.
Nàng hơi mở mắt, nhìn thấy thiếu niên tóc đen ở ngoài hoa viên đang xoay người lại, nhìn thẳng đến chỗ nàng
Chàng trai cao quý, thuần khiết, trong sáng như thế, nhìn thấy nàng đang bị một tên đàn ông điên cuồng là tình, ngực và tiểu huyệt đều phơi bày ra ngoài
Nàng nhắm chặt mắt, cảm giác xấu hổ và phấn khích mãnh liệt ập tới như một quả bom làm tê liệt mọi giác quan của nàng
Cao trào ập đến, tiểu huyệt run rẩy dữ dội, côn thịt đang ở trong hoa huyệt nàng cũng phun ra một lượng lớn tinh dịch trắng đục, nóng hổi phóng thẳng vào huyệt đạo, làm nàng ngẩng cao đầu, cực lực cắn môi kìm nén lại tiếng thét chói
tai.
“Có chuyện gì vậy, Giang Tuyết?” Mẹ của Giang Tuyết thấy hắn đang ngước nhìn lên cao hỏi.
“Không có gì ạ, con đang xem cửa sổ nhà của bọn họ.”
“Để mẹ nhìn xem... Thật thú vị, là cửa sổ làm từ kính thuỷ tinh một chiều, đứng bên ngoài hoàn toàn không thể thấy được bên trong, nhưng từ bên trong lại có thể thấy rõ ràng bên ngoài.”
“À.” Không biết vì sao, khoảnh khắc lúc nãy, tim Giang Tuyết đập rất nhanh, giống như vừa mới xảy ra chuyện gì không hay.
Nhưng mà... Hắn lại nhớ tới cô gái thuần khiết và đáng yêu như một chú thỏ kia, khiến hắn không tránh khỏi mỉm cười.
Thật tốt vì đêm nay có thể gặp được cô ấy.
⬅ Trước Tiếp ➡