⬅ Trước Tiếp ➡
Mộng Mộng đứng lên lấy một phần bánh kem bơ anh đào, kết quả là vừa cắn một miếng thì liền cảm giác ghê tởm tới buồn nôn – ngày hôm qua, bọn họ cưỡng ép nàng ăn loại “kem” này, làm cho nàng hiện tại mỗi một lần ăn kem lại nhớ đến trong miệng chính mình đều là hỗn hợp tinh dịch và kem.
Nàng ăn một miếng rồi đặt xuống, nhưng bên cạnh lại xuất hiện âm thanh quen thuộc: “Em không thoải mái à? Sao không ăn?”
Mộng Mộng ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc nhìn thấy một người, vẻ mặt chán ghét cũng ngay lập tức bay biến đâu mất: “Bạn cùng lớp?”
“Bạn học Phương Mộng, buổi tối vui vẻ nhé.”
Thiếu niên tóc đen mắt đen thanh nhã gật gật đầu với nàng, đôi mắt đen sâu thẳm giống như có thể hút người vào trong đó, “Lãng phí đồ ăn không tốt đâu.”
“Sao cậu lại ở đây?” Mộng Mộng có chút bất ngờ, rốt cục nàng cũng nhớ ra nhận xét của hai anh em song sinh về Hoà Giang Tuyết đều là “tên nhóc mặt búng ra sữa”, hơn nữa Hoà Giang Tuyết là một học sinh xuất sắc, chắc là mỗi ngày đều bận học, không tham gia dạ hội này mới đúng chứ.
“Tớ đến đây cùng với cha mẹ.”
Hoà Giang Tuyết chỉ sang phía khác có một đôi vợ chồng đang nói chuyện với những người khác: “Tớ bị ép buộc nên mới tới.”
Mộng Mộng ngay lập tức thấy hoàn cảnh của nàng và hắn thật giống nhau!” Vốn nàng muốn vươn tay vỗ vai người kia, nhưng sau đó lại cảm thấy không thuần thục nên đành rút về.
“Nếu cậu không muốn ăn kem thì có thể cân nhắc tới những món bên này.” Hoà Giang Tuyết dẫn Mộng Mộng đi xuyên qua đám đông tới khu tiệc đứng bên kia, “Toàn bộ những món ăn ở bên này đều làm theo phong cách ẩm thực Trung Hoa, gà hấp và sủi cảo tôm là hai món ngon nhất.”
Đánh giá của Mộng Mộng về Hoà Giang Tuyết ngay lập tức từ “Học sinh giỏi” chuyển thành “Kẻ háu ăn”: “Sao cậu biết hai món đó ngon nhất ? Chắc là cậu đã ăn vụng trước đó đúng không?”
“Tớ là sống ở vùng ven biển, từ nhỏ đã được ăn rất nhiều món.” Hoà Giang Tuyết khẽ nhún vai.
“Tớ thật sự ngưỡng mộ cậu.” Mộng Mộng vỗ tay khen cậu ta, sau đó mệt mỏi nói, “Nhưng ta không thể thưởng thức những món cậu vừa nói, vì tớ theo chủ nghĩa ăn chay.”
“Người ăn chay cũng có nhiều phương pháp ăn chay khác nhau...”
Hai người cứ nói từ chuyện này sang chuyện khác, Mộng Mộng vừa tán gẫu, vừa thở dài trong lòng, một chàng trai tao nhã lịch sự như này sao lại không phải người đàn ông của nàng?
Đều là do hai tên kia, không đi tìm nữ chính, cứ nhất quyết không buông tha nàng, hại nàng không thể tự do yêu đương.
Nhắc tới Tào Tháo là Tào Tháo đến, đúng lúc hai người đang chuyện trò vui vẻ, điện thoại di động của Mộng Mộng nhận được tin nhắn mới--
[Cho em ba phút để tới phòng nghỉ.]
Mộng Mộng: Đây chính là lý do tại sao ta ghét hai tên đó.
Nàng không thể không một mình chạy tới phòng nghỉ. Cánh cửa vừa được đẩy ra, một cánh tay cứng rắn như bàn ủi đã ôm nàng từ đằng sau, sau đó Mộng Mộng cứ như vậy bị đè vào cửa, cằm bị nâng lên, hơi thở nóng rực bao trùm, điên cuồng cưỡng hôn nàng.
Miệng nàng bị ép mở, đầu lưỡi người đàn ông tiến quân thần tốc, không chút do dự quét từ lợi đến hàm răng, sau đó móc đầu lưỡi nàng dây dưa.
“Ư ưm... Ô ô...” Nước miếng trong suốt chảy xuống từ khoé miệng, nàng dùng cả hai tay cố sức đẩy người đối diện ra. Nhưng đầu lưỡi hắn lại không buông tha nàng, ở trong miệng nàng tuỳ ý xoay tròn, bắt chước động tác giao hợp thọc vào rút ra, làm cho nước miếng nàng chảy ròng ròng
⬅ Trước Tiếp ➡